Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông Điệp Yêu Thương.. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thông Điệp Yêu Thương.. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

Loi thay am mai


Đây là bài viết về một câu chuyện có thật, về một thầy giáo mà tôi nhớ mãi. Giờ thầy đã ra đi vĩnh viễn. Nhân dịp 20-11, tôi xin gửi bài này đến quý báo, như một lời cảm ơn đến thầy và mong các thầy cô giáo khác sẽ phát huy vai trò tốt đẹp của sự nghiệp trồng người mà mình Hôm nay gọi về nhà, hỏi thăm gia đình, tôi thật ngạc nhiên khi người nghe điện thoại là đứa em trai đang học cấp ba. Tôi thấy hơi lạ, tại sao hôm nay nó không đi học nhỉ?
- Sao hôm nay em không đi học vậy?
Nó đáp:
- Hôm nay trường em được nghỉ để tiễn đưa thầy Đoàn Nam, anh ạ.
- Thầy Đoàn Nam dạy môn văn? – Tôi gặng hỏi.
- Dạ, đúng rồi đó anh!
Tôi như nín thở, trong lòng dâng lên một nỗi niềm thương tiếc vô bờ.
Gác máy rồi mà tôi vẫn không tin đó là sự thật, liền gọi cho đứa bạn thân. Nó ngập ngừng: - Thầy mất hôm chủ nhật... Giờ thì không phải là mơ ngủ nữa rồi. Thầy đã ra đi. Bao nhiêu ký ức của thời cấp ba ùa về một lúc, làm tôi thấy nhớ và buồn quá!
Thầy đã dìu dắt chúng em làm những bài văn đầu tiên của thời cấp ba, đã mang đến cho tụi em những buổi học văn không bao giờ chán, người đã thổi hồn vào những bài thơ, bài văn làm cho lời giảng của thầy khiến lũ học trò mê mẩn... Học với thầy, không có đứa nào còn ngại môn Văn, mà ngược lại, đứa nào cũng vui mỗi khi sắp đến tiết Văn, sắp gặp thầy Đoàn Nam...
Dáng thầy cao, gầy, giọng nói ấm áp và truyền cảm. Thầy, một giáo viên lâu năm trong ngành giáo, với niềm đam mê đứng lớp môn văn, có một giọng nói mang sức cuốn hút lạ kỳ, trầm bổng theo âm điệu của mỗi bài văn, bài thơ. Giờ còn đâu giọng nói ấy, còn đâu những buổi được nghe thầy hát, thầy ngâm thơ, có khi là những bài thơ do chính thầy cảm tác…
Nhớ những ngày ôn thi tốt nghiệp, giờ giải lao nào chúng em cũng tụ lại với nhau, trao đổi, cười đùa, lắm khi còn dám cả gan trêu chọc thầy cô nữa chứ. Có lần chúng em trêu thầy Hải và một cô giáo mới về. Hỏi tên cô thì thầy Hải không nói, hỏi cô thì cô ngại, má ửng hồng... Thầy đứng ngoài cười, chỉ tay về hướng Đông và ngân lên:
"Đông phương bạch sắc dĩ thành hồng"
Cả bọn chúng em được một dịp bất ngờ, cả nhóm cười, mà thầy Hải cũng không nhịn được cười, vừa cười vừa đỏ mặt.
Trong buổi liên hoan lớp cuối năm, thầy đã tặng cho chúng em những lời chúc thân thương nhất, trước khi chúng em bước vào một bước ngoặt lớn của cuộc đời, một bước ngoặt mà từ đó sẽ không có thầy bên cạnh để hàng tuần giảng văn cho chúng em nghe...
Những lần sau đó chúng em về vẫn đến thăm thầy. Cả nhóm đúng là quậy ghê luôn. Nhớ năm đầu tiên khi chúng em mới bước chân vào quãng đời sinh viên, kéo nhau qua nhà thầy, lúc nhà thầy chưa xây ấy, vui ghê, nào là nghe thầy đọc thơ, nào là nghe thầy nói chuyện vui, và trêu chúng em bằng những câu đùa mà ai cũng hải cười.
Thầy ơi, thầy còn nhớ cái con bé Lã Bất Lương và nhóc Lê Thanh Sang không thầy, cả nhóc ròm Ngọc Minh và con nhỏ Thạch Thảo nữa đó... Giờ thì chúng em đi học, đi làm, mỗi đứa một phương…
Thời gian trôi qua, nào ai có ngờ, trong một lần thầy đi khám bệnh tại TP.HCM, bác sĩ bảo thầy bị viêm dây thanh liệt, phải phẫu thuật. Sẽ chẳng có gì nếu đó là căn bệnh bình thường. Điều đáng nói ở đây là sau khi phẫu thuật, có thể thầy sẽ không thể nói được, có nghĩa là cũng không thể lên lớp được...
Tết vừa rồi chúng em sang nhà thầy, nhưng thầy đang ở bệnh viện. Khi thầy về nhà, thì những học trò cũ của thầy lại đã đi học xa.
Hè đến, em cùng mẹ đến thăm thầy. Thầy mệt nên nằm trong phòng. Em vào, cầm tay thầy một lúc. Bàn tay thầy đã gầy hơn xưa rất nhiều, mới ốm một thời gian ngắn mà sao thầy sút đi nhanh quá… Xoa bàn tay thầy mà em thấy lòng mình thắt lại... Thầy giơ tay ra hiệu bảo em ra ngoài phòng khách ngồi chơi. Thầy ơi, em biết chứ, biết thầy buồn nhiều. Vốn là một giáo viên dạy thơ, dạy văn, dùng lời nói để mang kiến thức đến cho bao thế hệ học sinh, vậy mà giờ muốn thốt lên lời lại không nói được, bảo ai lại không buồn...
Em tưởng rồi thầy sẽ lại vượt qua căn bệnh quái ác ấy, như bao lần thầy đã vượt qua gian khó của cuộc đời, nhưng nào ngờ thầy đã ra đi... Khi nghe tin thầy mất, em nghẹn lời không nói được.
Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai. Cho đến một ngày, thầy đã ra đi…
Chúng em cầu chúc thầy một giấc ngủ bình yên, không ưu tư sầu muộn. Nếu có kiếp sau, xin cho chúng em lại được làm học trò của thầy, thầy nhé…
NGỌC MINHđã chọn...

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2007

Thuong ve lang gio


Tôi đã rời làng vào mùa gió. Năm ấy, gió lại về sớm hơn.
Ngày đầu, ngoài vườn mới xào xạc những tán lá và vung vãi cả hoa cau nhưng hôm sau gió cuồn cuộn đổ về, ào ạt thổi đến, tràn qua, kéo vào hẻm núi rồi thốc ngược trở lại. Làng vật vã, từng căn nhà mái ngói xám xịt hay mái tranh được bao bọc lũy tre đan xen thành bức tường chắn gió đang nghiêng ngả, nghiến rít. Sân rơi đầy lá rụng và những con đường đất quanh làng bắt đầu khô cong, rũ bụi cùng những dáng người lom khom ngược gió.
Đêm trước ngày đi, tiếng cha nhỏ giọng trong ánh đèn vừa phụt tắt lẫn tiếng gió đập vào phên cửa đều đều: “Gió về sớm, lúa chưa kịp gặt, đồng làng chắc vào vụ trễ...”. Trong đêm đen, đóm lửa lập lòe từ đầu thuốc chao đảo bởi cánh võng và bởi cả tiếng thở dài. Gió vẫn đổ vào hẻm núi rồi thốc ngược trở lại...
Quê tôi trong một cái eo của miền Trung dằng dặc. Một góc eo nhỏ nhoi là làng Gió. Nó xuất hiện trong thi ca, nó đi vào lịch sử, nhắc thì nhớ cái gió của Tuy Hòa... Bên kia dãy núi là Tu Bông, bên này là Đá Bia để gió về chia đều hai dãy núi cho hai vùng. Tôi đi, chưa về để mẹ lên thăm thấy tôi và hai đứa bạn đang hì hục viết bài cho tòa soạn, người ướt đẫm mồ hôi trong căn phòng 18m2 với hai chiếc quạt bắt chéo đang quay vùn vụt tạo gió. Bà cười: “Tụi bây về dưới tao, mát phải biết...”.
Thằng bạn nhe răng: “Xa quá mẹ ơi, đến hơn ngày đường”. Bà quay nhìn tôi, một lúc nói khẽ: “Con độ này mập ra, phố nuôi tốt hơn ở làng...”. Tôi nín lặng, nhẩn nha nhai khoai mẹ dỡ từ bao cói bạc thếch đất làng đỏ quạch. Ngòn ngọt, bùi bùi xen cùng miếng gừng cay nồng đến ứa nước mắt. Tóc mẹ bạc quá nửa, năm năm tôi xa quê. Quê nhà đã thay đổi được gì, cái làng Gió với gió ngút ngàn ấy.
Một lần, tôi gặp đứa bạn đang ngơ ngác giữa lòng thành phố ồn ào, cả hai vào quán nước và nghe nó kể, làng đã thay đổi có đập chắn nước đến cổng tam quan, ngôi miếu Thành hoàng với hai con chó đá mốc thếch theo thời gian đã được tu sửa; văn minh phố đã về với làng tôi vì có bụi khói honda trong nhạc xập xình cùng hàng quán. Làng không thể eo nghèo mãi mà đi lên dù tiến chậm, nhưng đỡ cơ cực nhọc nhằn, đỡ phải nghĩ xa xôi là mong gió hãy quét làng đi mà xây làng mới như những ngôi làng mà tôi đã từng đi qua, nó đẹp trong giàu có, tiếng cười của người làng sảng khoái vì đã bắt nhịp với đô thị tràn về làng quê.
Đêm. Mẹ ở lại. Ngoài đường đã im lắng. Tạm qua sự xô bồ náo nhiệt thì gần như ngày mới bắt đầu. Tôi buông bút, vươn vai định nhoài người ra giường thì mẹ sát cạnh: “Mẹ không ngủ được, xa nhà...”. Ừ, phải - khi xa nhà, những ngày đầu tôi không ngủ nổi. Quê tôi là làng Gió mà - gió tứ mùa chuyển dịch, gió chuyên cần, phóng túng, gió ào ạt đi ngang đi dọc. Gió hè thổi dữ dội đầy hào phóng đến khắc nghiệt, đến ram ráp, nóng rực. Gió xuân thì lào thào khô hanh. Gió thu tạt qua bờ tre trong tiếng ầu ơ kẽo kẹt võng đưa bóng xế đổ dài. Còn gió mùa đông bắc mang cả màn mưa bụi và cái lạnh cắt da thịt bao phủ đồi núi lẫn mây mù. Gió đã làm tôi bíu sừng trâu để khỏi ngã thuở bé, nó đã cho tôi co ro trong áo tơi lá và ngâm mình đến tím tái dưới đồng sâu tìm bắt từng con rô, con sặc và cũng chính nó ru tôi thành trai làng mà ra phố thị.
Mẹ vuốt tóc tôi nhè nhẹ như lúc lên mười bị cha đánh đòn nên dúi vào đống rơm khóc tức tưởi chờ mẹ đi chợ làng bên trở về. Bên ngoài đã có tiếng xe vào chợ sớm. Tiếng mẹ ngắt quãng buồn buồn: “Thằng Thìn chết rồi, nó đào phế liệu rồi cưa trái đạn bị nổ. Con Nga sắp lấy chồng, thằng Bá bỏ xứ đi biệt, thằng Cò sắp có đứa con thứ hai...”. Những đứa bạn thiếu thời chăn trâu, câu cá, đi học trường làng, quần áo bạc thếch, khuôn mặt đen gầy vì nắng gió, cơm chỉ ăn no buổi chiều, tối ê a đọc vần dưới ánh đèn tù mù mà ráp chữ, miệng ngáp vắn ngáp dài lại lăn ra ngủ trên phản gỗ đến mờ sáng; lại tất tả lùa bò, thả vịt, lấy củi.
Vòng quay của công việc và cuộc sống, của thời gian trôi qua khiến con người vụt lớn. Nhà Nga sẽ treo bảng vu qui bọc lá dừa và chữ song hỉ bằng bẹ thiên tuế bao bọc những cụm hoa dủ dẻ vàng, cô dâu chân bước lên bùn lầy mùa nước, người tựa vào vai chú rể, đằng sau bọn nhỏ áo cánh, quần cộc, chân trần vỗ tay hò reo. Họ có mái ấm, có con, lao động giữa mùa nắng cháy da và gió mùa đông bắc buôn buốt. Nhưng hạnh phúc đó là một ngọn lửa, ngọn lửa vùng gió, dù gió thổi ngang, chạy dọc sôi rít reo réo, dù mưa dài tạo bao triều cường đổ về bờ sông bên lở bên bồi, dù trôi cả quãng đồi sau làng.
Mẹ nắm tay, lắc nhẹ: “Hiền chờ con, nhưng con gái có thì...”. Tôi khẽ gật đầu. Hiền học cùng tôi đến cấp II rồi nghỉ. Chuyện thường của làng Gió. Ngày tôi rủ em sang trường mới em đã khóc, còn tôi lầm lũi băng đồng một mình.
Những người bạn khác như Thìn, Sáu cũng ở bên này con mương váng đục và đặt trên vai chiếc cày để ra đồng. Tôi đi khi trời mờ sáng, trở về lúc trời chập tối. Hiền đã chờ những buổi học cuối tuần, em đón tôi từ xa tận cây đa già buông rễ. Em lao đến trong gió lộng thổi với thân thể phô căng từng đường nét bởi gió. Tôi nhìn ngơ ngẩn để em thèn thẹn quay đi. Tôi vuốt tóc em như nội từng ầu ơ trên cánh võng mỗi mùa gió thu để nhận ra rằng tóc em cũng đón gió và nhận cả mây chiều lặng lặng trôi.
Tôi chưa có niềm vui nào kể từ khi lên phố bằng niềm vui được ở bên Hiền những ngày nơi làng Gió, cho dù vùng đất sau mùa lũ còn trơ cát trắng đến não lòng. Chưa có thứ nào ngọt bằng những trái bắp ven soi mà em nướng vội để tôi cầm đi học khi gió đồng xa thổi về rào rạt. Chưa có vật nào ấm nóng bằng củ khoai em vùi trong tro bếp để đưa tôi lúc trở về qua cánh đồng làng hun hút gió lạnh. Cũng chưa có nụ cười nào đẹp đến phô cả lợi của nội khi thấy tôi và Hiền tranh nhau soi đầu nơi giếng nước, và cũng chưa có đôi mắt nào thăm thẳm của Hiền như ráng chiều sẫm màu phía triền dốc đá mỗi khi hạ về.
Em vẫn đón và chia tay lần cuối dịp lên đồi gánh củi chuẩn bị cho đợt gió mùa đông bắc. Những quả đồi nhấp nhô có những trảng sim trải dài cây nọ cách quãng cây kia với những cành lá vươn ra phủ lấy nhau và đan xen như một tấm thảm. Từng đợt gió ào ạt hanh khô thổi đến xuống tận chân đồi, cả tấm thảm tím hoa sim rùng rùng chuyển động trong gió. Tôi đứng cùng em trong màu tím sẫm của núi đồi cô quạnh, trong hoang sơ cây cỏ và trong cả đôi mắt rưng rưng, buồn buồn để tôi rời làng.
Mẹ buồn khi tôi không về làng Gió. Nhưng mẹ đâu biết rằng tôi vẫn nhớ quê, nhớ vùng đất của gió. Cuộc sống đất phố cũng lắm nghiệt ngã, chén cơm bụi để lên giảng đường mong giảm được đồng tiền chắt chiu của mẹ là một sự khó nhọc của sinh viên gốc rạ. Thư cha gửi lên câu chữ nhọc nhằn: “... điện bắt dìa làng, dẫn dìa nhà ta dui lắm, nhưng dó làm chổng gộng, đội bắt đóng tiền, quê mình chưa có cúm gà, con mà dìa sẽ được ăn căng bụng khỏi thèm như trước...”.
Sao không hư được, đồng sâu mùa nước, cột điện ngõ phố đâu chịu gốc quê chưa kể gió chướng phăng phăng, cuồn cuộn đất trời, chưa kể đất làng bùn lầy nhão nhợt đầy dấu chân trâu, gập ghềnh cộ bò.
Nhưng điện về, dù gì làng Gió cũng sáng hơn, nụ cười dân làng sẽ tươi hơn, bạn tôi sẽ vui hơn, cả Hiền cũng vậy, ước ao khi còn nhỏ được xem những hình ảnh trên vô tuyến và những làn điệu dân ca ba miền đã thành hiện thực cho dù không có tôi ở cạnh, cho dù chồng em là một người làng Gió, con em cũng sinh ra nơi ấy và chiều chiều bên mâm cơm sẽ có đủ mọi người trong tiếng cười nói ríu rít chen trong gió luồn khung cửa. Đó là một hạnh phúc, hạnh phúc của cái làng quê dằng dặc xa vời.
Mẹ không cho tiễn ra ga vì buồn khi lẳng lặng thu xếp gói trầu, bao cói vào trong giỏ tre. Tôi hứa mẹ sẽ về sau khóa học như vẫn thầm nhủ trước đây cho dù trở lên đất phố, cho dù Hiền đã lấy chồng, cho dù tới một ngày nào đó tôi hoàn toàn quên đi ngõ quê đầy dấu chân trâu, vương vãi rơm rạ, đỏ hoa dâm bụt dưới bóng cau già.
Quên hẳn tiếng gà gáy buồn buồn buổi trưa, tiếng nghé ban chiều xôn xao khói lam bảng lảng và quên về cái eo miền Trung dằng dặc với góc nhỏ nhoi là làng Gió, vùng đất của gió thênh thang, miệt mài chuyển dịch tứ mùa của gió Nam non, Nam mái, Nam cồ. Nó xuất hiện trong thi ca, nó đi vào lịch sử, nhắc thì nhớ và cho dù cái làng Gió nhỏ nhoi ấy sẽ đi lên từng bước một như những đôi chân trần bám bùn lầy để bước đến bờ đất khô ráo thênh thang.
Mờ sáng mẹ đi, hàng cây tuôn lá ào ạt, dáng mẹ nhỏ nhoi, gầy cong như một dấu hỏi, dấu hỏi cho tôi, cho người đi xa có nhớ về vùng đất của gió, ngõ quê mùa này đã không còn dấu chân một người ra phố, ở phố.
HUỲNH THẠCH THẢO (Tuy Hòa

Khong noi mai mai la that bai.


Tại sao những cô gái lại phải câm lặng khi tình yêu bùng cháy trong lòng mình? Tại sao quyền tỏ tình chỉ thuộc về đàn ông? Liệu bạn sẽ tiếp tục giữ quan điểm "chỉ có trâu đi tìm cọc, chứ cọc nào lại đi tìm trâu !" sau bài viết dưới đây của cô gái trẻ Hà Kin?
>>
Bạn nghĩ gì khi con gái chủ động "tấn công"?
Có bao nhiêu cô gái đang yêu thầm một anh chàng nào đấy? Và bao nhiêu trong số các cô đang tự đấu tranh với bản thân mình để được nói ra điều đó? Làm gì đây? Mua một bông hoa cúc về rồi ngắt từng cánh một: "nói", "không nói", "nói", "không nói"... cứ thế, nếu bông cúc ấy kết thúc ở sự lựa chọn "không nói", có lẽ cô phải tìm ngay bông khác... dứt tiếp cho đến khi bông hoa đồng ý cho cô ấy "nói" thì thôi.
Tại sao các cô gái phải day dứt nhiều như thế?
Ấy là vì cái quan niệm "con gái không nên tỏ tình trước", một quan niệm phổ biến có từ rất xa xưa và bây giờ vẫn tồn tại rõ ràng trong xã hội hiện đại. Điểm đặc biệt quan niệm này không chỉ áp dụng cho người phương Đông mà với cả người phương Tây, phương Nam, phương Bắc.
Mặc dù bây giờ hiện tượng "cọc đi tìm trâu" đã ngày càng trở nên phổ biến và bình thường hơn, nhưng chưa thể trở thành bình thường tới mức người ta không thể không nhắc tới nó, và cũng chưa đủ để tất cả cô gái dũng cảm áp dụng cái quyền chủ động ấy một cách tự nhiên nhất.
Vậy có một lý do nào thuyết phục để giải thích cho việc tại sao con gái không nên tỏ tình trước hay không? "Không nên", nghĩa là điều này không tốt, nhưng sao nó lại không tốt?
Đàn ông là phái mạnh nên họ cho mình cái quyền chủ động, và họ thích được đi chinh phục. Còn phụ nữ, phái yếu, hiển nhiên là những kẻ bị động. Đấy là một kiểu suy nghĩ theo tập quán mà không cần phải có lý do giải thích logic, và tất nhiên nó đã trở thành một quan niệm xã hội truyền thống.
Từ đây suy ra những cô gái đi tỏ tình trước là những cô gái "không kín đáo", "bạo gan", "mặt trơ”, như thế thì còn gì là phái yếu nữa. Và hiển nhiên đàn ông ít người lại chấp nhận cái kiểu phụ nữ như vậy. Nhưng xét lại cái xấu nó nằm ở đâu? Ở cái sự không giải thích được logic kia hay là ở cái sự "suy ra"? Bao nhiêu người con gái đã bỏ lỡ những cuộc tình và dằn vặt bản thân vì những điều ấy? Chưa kể một xã hội chỉ toàn phụ nữ "kín đáo" thì chắc là một xã hội buồn mà chết mất!
Có những anh chàng rất nhút nhát
Ai sẽ là người ngỏ lời trước? (ảnh chỉ có tính minh họa) - Ảnh: Gia TiếnNhững phát hiện vui từ mạng Google:
Với lệnh tìm "Anh yêu em" có tới 845.000 kết quả.
Trong khi lệnh tìm "Em yêu anh" chỉ có 484.000 kết quả.
Tuy nhiên, tình hình còn bi quan hơn khi thực hiện lệnh tìm: "Em có muốn làm vợ anh?" cho 3.060 kết quả.
Còn lệnh tìm: "Anh có muốn làm chồng em?" chỉ có 4 kết quả!Một tình yêu thật sự bao giờ cũng phải là sự đồng điệu tâm hồn của cả hai phái, nếu không có điều này thì không thể gọi là tình yêu đôi lứa. Và khi đó tình cảm là sự công bằng, một cô gái cũng yêu như một chàng trai chứ, tại sao cô ấy không thể được bày tỏ tình cảm của mình? Tình cảm là thứ cả loài người đều có, tại sao lại bắt một người kiềm chế không được thể hiện tình cảm của mình chỉ vì cô ấy là phụ nữ?
Các bạn gái hãy nhớ rằng khi bạn tỏ tình với một ai đó có thể thành công, có thể thất bại, nhưng nếu không nói thì sẽ mãi mãi là sự thất bại!
Người ta chỉ được quyền đánh giá một cô gái qua cái cách cô ấy tỏ tình. Cô ấy tỏ tình như thế nào? Quá trơ trẽn? Tế nhị? Nhẹ nhàng? Dữ dội? Quá vồn vã?... Có rất nhiều sắc thái của việc tỏ tình, vậy nên không thể đánh giá chung hết tất cả những cô gái tỏ tình trước là đều thuộc vào "một giuộc" như nhau cả.
Nếu bạn là một cô gái có tình cảm chân thành với một người đàn ông nào đó, bạn có một phong cách lịch sự và ý nhị, bạn toàn quyền để tới gặp và nói cho người ấy biết tình cảm của mình. Tại sao không nhỉ? Cái việc một cô gái thích một người đàn ông là một điều gì xấu chăng? Nếu có thì nó xấu ở chỗ nào?
Nhưng bạn cũng nên xem xét và tìm hiểu một chút về đối tượng của mình trước khi buông lời yêu đương để khỏi bị hớ! Còn nếu bị hớ, gặp phải một kẻ tự mãn và coi thường bạn thì bạn phải cảm ơn lời tỏ tình của mình, vì nhờ thế bạn chẳng cần tốn thêm thời gian mơ mộng và tiếc nuối một con người như vậy nữa! Còn nếu người ta không yêu bạn thì thôi...!
Đôi lúc việc phái nữ tỏ tình trước lại là một điều cần thiết. Bởi nếu bạn không nói sẽ có thể bạn đã bỏ lỡ mất một mối tình thật đẹp. Có những anh chàng rất nhút nhát, nhút nhát tới mức chẳng dám tỏ tình với ai, cho dù có "thích cô ấy chết đi được" và cô ấy cũng thế. Lúc này, anh ta cần một cô gái đến "vỗ" vào mặt cho anh ta tỉnh ra, cho cô thỏa cơn bực tức: "Này cậu kia, tớ yêu cậu lắm đấy!".
Có rất nhiều người đàn ông thật sự biết rung cảm khi một người phụ nữ chủ động nói lời yêu mình. Đâu phải tất cả đều coi trọng cái chuyện "trâu" và "cọc", mọi sự chân thành đều có thể cảm hóa được những trái tim.
HÀ KIN

Ren luyen tinh than.

Khám phá nguyên tắc 90/10
TTCT - 90/10, con số này có nghĩa gì? Đó là 10% những gì xảy đến trong cuộc đời này mà bạn không thể kiểm soát và 90% còn lại quyết định bởi cách bạn phản ứng đối với những chuyện xảy đến đó.
Ví dụ, bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con gái bạn làm đổ cà phê lên chiếc áo sơmi bạn mặc đi làm. Bạn không kiểm soát được hành động vừa rồi. Những gì xảy ra tiếp theo phụ thuộc cách bạn phản ứng ra sao.
Bạn mắng cháu. Cháu phát khóc. Bạn trách cả vợ mình vì đã đặt tách cà phê quá gần mép bàn. Bạn xồng xộc lao lên lầu thay áo. Khi trở xuống, con bạn đã lỡ chuyến xe đi học. Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra xe, đưa con gái đến trường. Sợ trễ, bạn chạy xe quá tốc độ cho phép. Sau khi mất 15 phút làm việc cùng cảnh sát và chịu phạt, bạn đưa con tới trường. Cháu chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn.
Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Một ngày của bạn đã bắt đầu thật khủng khiếp. Những chuyện xảy đến tiếp theo càng lúc càng tệ hại. Buổi chiều, bạn buồn chán trở về nhà và thấy không khí gia đình cũng không còn vui vẻ.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê?
B. Tại con gái bạn?
C. Tại cảnh sát?
D. Hay tại chính bạn đã gây ra?
Câu trả lời là D. Bạn đã không làm chủ được những gì xảy ra với tách cà phê. Với năm giây phản ứng của mình, bạn đã tạo ra một ngày tồi tệ.
Lẽ ra bạn nên: khi tách cà phê đổ, con gái bạn sắp khóc, bạn chỉ cần nhẹ nhàng với cháu: “Không sao đâu cục cưng, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”, rồi nhanh chóng lên lầu thay áo. Bạn mang theo chiếc cặp khi xuống nhà và vừa kịp vẫy tay chào lại khi cháu bé lên xe đến trường. Bạn đến văn phòng sớm 5 phút và vui vẻ chào các đồng nghiệp. Sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
Bạn có để ý đến sự khác nhau? Hai chuỗi sự kiện khác nhau đều có cùng một khởi đầu. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, 90% còn lại quyết định bởi cách phản ứng của bạn.
Hãy khám phá nguyên tắc 90/10. Nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn hay ít nhất là cách bạn phản ứng đối với hoàn cảnh.
T.M. (Theo boreme.com)

Chung chi tinh yeu.


Người ta có giấy chứng nhận kết hôn khi cưới nhau, có bằng khi tốt nghiệp khi học xong; vậy tại sao những người yêu nhau lại không có chứng chỉ tình yêu?
Từ ý nghĩ này, một sinh viên đại học ở thành phố Trùng Khánh (Trung Quốc) đã làm một chứng chỉ tình yêu cho bạn gái của mình.
Quách Xuân Long, sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Công nghệ và Kinh doanh Trùng Khánh muốn tặng bạn gái một món gì thật đặc biệt và cậu quyết định làm một chứng chỉ tình yêu. Sáng kiến này của Long được lấy cảm hứng từ bài “Love Certificate” (tạm dịch là Chứng chỉ tình yêu) do ca sĩ Singapore Stefanie trình bày. Kết quả là bạn gái của Long rất thích món quà độc đáo này và chính cô gợi ý người yêu làm thêm chứng chỉ tình yêu để bán cho các sinh viên đang yêu.
Nhìn bên ngoài, tờ chứng chỉ tình yêu trông không khác với những giấy chứng chỉ khác, nhưng thiết kế bên trong mới đặc biệt. Long cho biết "bạn có thể viết vào tờ chứng chỉ những dòng chữ bạn muốn gửi tới người yêu và bạn cũng có thể dán ảnh mình lên đó”.
Được bán với giá 9,9 nhân dân tệ, những tấm chứng chỉ tình yêu do Long làm nhanh chóng được các sinh viên đại học ưa chuộng.
Một sinh viên học chuyên ngành Văn học và Ngôn ngữ Trung Quốc tiết lộ là bạn gái của cậu vô cùng cảm động khi nhận được chứng chỉ tình yêu. Sinh viên này kết luận là “giờ đây quả là ngớ ngẩn khi tặng bạn gái hoa hồng hoặc búp bê làm quà”.
THƯƠNG VŨ (Theo CRI

Noi long cha me tiet sang dong

Cuối thu! Trời bắt đầu lạnh. Bố nói: “Không biết trong đó trời lạnh như ngoài này chưa? Anh em nó mặc có đủ ấm không”! Mắt mẹ ngân ngấn nước…
Mẹ nói: “Tháng này tôi cố vỗ béo con lợn cuối tháng bán lấy tiền gửi vào cho anh em chúng nó. Trong đó, trời lạnh và mưa… Bé út không biết có còn bị đau khớp khi trời trở lạnh nữa không?”
Anh cả đã là sinh viên năm tư rồi! Anh hai trở thành sinh viên năm hai. Năm nay út cũng vào Đại Học. Dáng mẹ như gầy đi vì tất tả ngược xuôi, lo tiền cho ba anh em ăn học. Bố đã ngoài 50 tuổi, tóc bạc thêm mấy phần, vầng trán như hằn sâu thêm những vết nhăn, vì lo toan công việc…
Trời mưa, út ra bưu điện gọi điện về nhà. Nhà ta chưa có điện thoại. Con gọi về nhà bác. Bố sang nghe máy, nghe giọng bố không còn ấm và khỏe như trước…
…Ngoài quê, bây giờ cũng đã lạnh rồi! Bệnh phong thấp của bố không biết đã đỡ chưa? Mẹ có còn bị đau lưng mỗi khi trở trời? Mái nhà bị dột được chắp vá nhiều lần có qua được mùa mưa?
Con cúp máy, mẹ còn nói với thêm “con lo ăn uống cho đầy đủ, đừng tiết kiệm quá, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe… Tiền mẹ gửi vào cho.” Con bước ra khỏi buồng điện thoại. Trời vẫn mưa. Con thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Nước mắt con rơi tự lúc nào...
MAI PHƯƠNG, Đại Học Khoa Học Huế

Neu co thuong con...

Khó khăn lắm, con mới có thể chịu đựng nổi không khí u ám, nặng nề khủng khiếp như nhà có đám ma của gia đình mình. Và sự chịu đựng cảm giác này trong con có từ rất lâu, lâu lắm rồi. Một cảm giác sợ, ngột ngạt và bức bối.
Nhưng để thoát ra khỏi, con hoàn toàn vô vọng ba mẹ ạ.
Ba là một nhà trí thức lớn, mẫu mực, có địa vị vững chắc và được mọi người kính nể. Còn mẹ ở nhà nội trợ và những lúc rảnh rỗi, mẹ hay ra ngoài tham gia công tác xã hội với các cô, các bác. Anh em chúng con, tất cả đều đã trưởng thành và thành đạt trong học vấn và sự nghiệp.
Nhìn bề ngoài gia đình của mình, bạn bè con ai cũng ganh tị, thèm thuồng vì lầm tưởng gia đình mình ấm êm, hạnh phúc lắm! Nhưng thực tế, gia đình mình chưa bao giờ có những phút giây hạnh phúc, chỉ là sự khẳng định vai trò của từng thành viên trong gia đình mình với thế giới xã hội bên ngoài mà thôi.
Có thể nói, ngoài xã hội ba là người sống hòa đồng với mọi người, làm việc rất có trách nhiệm, thanh liêm chính trực, nhưng khi về với gia đình của mình, ba lại giũ sạch những phẩm chất tốt đẹp đối với xã hội, để thể hiện đúng bản chất thật của mình: gia trưởng, lạnh lùng, độc đoán, ít nói, khó gần, quản lý con cái theo "kỷ luật sắt" của quân đội. Còn mẹ, nhu nhược, sợ sệt, nuông chìu và lệ thuộc vào tình cảm của ba một cách mù quáng, ứng xử thô lỗ thiếu tế nhị với con cái.
Chính vì kiểu mẫu mực ảo, lạnh lùng… của ba và nhu nhược của mẹ mà con luôn sợ và tìm cách trốn tránh. Từ lúc trưởng thành và hiểu biết nhiều hơn, con càng thấy rõ thực trạng không êm đềm trong gia đình của mình. Con rất sợ và không muốn trở về nhà sau mỗi buổi chiều tan giờ làm việc, con gần như sống khép kín, không bao giờ trò chuyện tâm sự thân mật những suy nghĩ sâu kín của con với ba hoặc mẹ. Và điều đó có nghĩa là giữa ba mẹ và con lúc nào cũng có một ngăn cách rất lớn không thể xóa bỏ được.
Gặp ba mẹ, con chỉ thưa qua vài câu là con nhanh chân lủi vô phòng của mình ngay. Giữa ba mẹ và con nếu có thì chỉ trao đổi với nhau những câu chuyện ngoài xã hội, vì con biết giữa ba mẹ và con không thể tìm được tiếng nói chung. Khi nói chuyện với ba mẹ, câu trước câu sau là lập tức con mất bình tĩnh nổi cáu và cự cãi. Và có lẽ một phần vì con là đứa con xấu xí nhất nhà, không tài giỏi như các anh và có một chút khiếm khuyết về hình thể, nên ba mẹ có thái độ khó chịu, không thích mỗi khi gặp con.
Ba mẹ có biết tại sao con lại như vậy không? Vì con nhớ hồi còn nhỏ, có một lần con vô tình nghe được cuộc cãi vã nảy lửa giữa ba mẹ vì sự ra đời của con không hoàn mỹ như mong ước của ba mẹ, ba mẹ cho rằng con là nguyên nhân đem những chuyện xui xẻo đến cho cả nhà mình.
Nghe những lời đó con rớt nước mắt và cố tìm một lý do để loại suy nghĩ không tốt của con về ba mẹ mà biện minh, ba mẹ vì quá bức bối hoàn cảnh kinh tế khó khăn và bao nhiêu bất hạnh cứ dồn dập xảy đến với gia đình mình, nên ba mẹ mới nói vậy. Chứ ba mẹ vẫn thương con, làm lụng vất vả, hi sinh tất cả vì con và mong con được hạnh phúc, có đúng như vậy không ba mẹ?
Nhưng không thể được, những lời nói, thái độ và hành động đó của ba mẹ dành cho con cứ ám ảnh và đeo đẳng theo con như hình với bóng suốt từ đó cho đến tận bây giờ.
Con buồn nhiều lắm, mỗi khi ba mẹ không thuận hòa với nhau, to tiếng cắn đắng nhau, là ba mẹ lại “giận cá chém thớt” lấy con ra làm vật hi sinh để trút hờn trút giận. Con đã kiên nhẫn chịu đựng những cơn giận dữ và những lời nói rất sốc từ ba mẹ. Có lẽ những lúc đó ba mẹ đâu cần biết đến cảm nghĩ của con? Lúc đó tinh thần con căng thẳng, mệt mỏi, lo sợ và biết bao lần con chỉ muốn đi đâu đó xa thật xa...
Nếu có yêu thương con thì xin ba mẹ, ngoài vai trò và nghĩa vụ làm cha làm mẹ đối với con, hãy làm bạn với con đi. Hãy chịu khó lắng nghe nhiều hơn để thông cảm, thấu hiểu và tôn trọng suy nghĩ, tâm tư, nguyện vọng của con. Mỗi khi con vấp ngã hay buồn bực trong cuộc sống, con rất cần sự thương yêu gần gũi, chia sẻ, những lời nói dịu dàng mềm mại động viên, vỗ về và nâng đỡ của ba mẹ để hướng dẫn cho con sống tốt hơn.
Và điều sau cùng con muốn thổ lộ với ba mẹ, con rất tủi thân và cảm thấy cô đơn, cứ mỗi khi làm về, con luôn phải ăn cơm chiều một mình. Gia đình mình đã từ lâu thiếu không khí của một bữa cơm gia đình thân mật, ấm cúng, rộn ràng tiếng nói, tiếng cười và tràn đầy tình yêu thương...
Con hi vọng ba mẹ sẽ đọc được những dòng tâm sự này của con, sẽ không quá muộn lắm đâu để ba mẹ nhận ra những điều ba mẹ chưa bao giờ hiểu con… để hiểu, thông cảm và gần gũi con nhiều hơn.
KHANH NGUYEN

Mien trung mua nay...

Quê nhà, miền Trung lại lũ! Từng đợt lũ kéo dài khiến mắt mẹ quầng thâm vì bát cơm, manh áo cho con. Ba vẫn chân trần những đêm gió mưa buông lưới cho sáng mai có hàng ra chợ. Những con cá mình tròn nơi biển khơi nuôi con khôn lớn.
Năm tháng đi qua con xa rời vòng tay ba mẹ, xa rời biển cả ấm êm. Con đi học theo niềm tin của con, niềm tự hào xen lẫn âu lo của ba mẹ. Con đi học đại học…
Ra thành phố, nơi phồn hoa lạ lẫm con nhớ bát canh ngao tay mẹ trao béo ngậy. Con nhớ ánh nhìn thương yêu của ba. Rồi con nhớ khi mình khóc gục vào vai ba nơi bến ga vội vã. Tiếng ba sao nghe ấm: “Cố lên con gái của ba! Cố lên con, ba mẹ chờ và tin ở con”.
...Nhưng rồi nhìn bạn bè nơi phố xá đông vui diện những bộ cánh thật sang và thật mốt, con thèm khát. Con quên lời của mẹ. Mẹ ơi! con đi vào lối mòn của những cô gái quê ăn chơi xa xỉ tóc ép, quần jean, áo chẽn… Con tung tăng, con quên đi con là con của ba, con của người ngư dân với sóng biển mặn mòi...
Hai năm đại học trôi đi với những vất vả, lo toan của ba mẹ, thói buông thả của con. Ngày qua đi, tháng năm trôi vào vô thức, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ hằn thêm. Nỗi đau đáu thương con khiến đôi mắt ba sâu hoắm. Con biết và nhận ra lỗi lầm những tháng ngày bỏ quên ấy.
Nhưng may mắn sao, con giật mình chợt tỉnh. Và rồi, con vực lại chính mình qua những giờ chăm chú nghe giảng, qua những bài tiểu luận được thầy đánh giá cao. Con chăm viết thư về cho ba mẹ. Con phụ thêm ba mẹ bằng những đồng tiền gia sư vất vả. Con chua xót nhận ra giá trị những đồng tiền của mẹ cha, những đồng tiền một thời con đánh rơi vào khoảng tối.
Giờ đây, ngồi nghe mưa nơi phòng trống, tin bão ở nơi có ba và có mẹ. Con đau! Con cầu trời cho ba không ra khơi ngày hôm ấy. Con mong ruộng muối của mẹ cất xong. Những hạt mưa to thật là to rơi vào tim con nhói buốt. Ba mẹ ơi! Mong ba mẹ bình yên...
Đêm xuống, mưa vẫn rơi, con chạy vội vã ra trạm điện thoại gọi điện cho ba mẹ. Người hàng xóm giọng ngái ngủ, mà tim con dịu êm đến lạ. Biển cả đã yên bình, nắng đã nhen và ba mẹ vẫn khỏe. Ba vẫn tin ở con và mong con trở về là một cô nhà báo. Mẹ vẫn thầm quầng với nỗi lo từng ngày trên vai đôi quang gánh gồng ước mơ của con chắp cánh. Lời cảm ơn nghẹn ngào con nói mà như hát ở tim con. Mẹ ơi! Ba ơi! Biển cả đã yên và những con cá lại vẫy vùng vui sướng.
Đêm qua đi, trời sắp bình minh và phố xá bắt đầu ồn ã. Con mệt nhoài tranh thủ giấc ngủ cho tiết học buổi chiều tỉnh táo hơn. Trong giấc mơ con, con thấy ba mẹ mỉm cười và nhìn con thật âu yếm. Con cười thật tươi và thổn thức lời dễ thương: “Ba mẹ của con ơi! Con yêu ba mẹ!”.
NGUYỄN THU HÀ

Ban thu di bang doi giay cua con


Bà Trish Summerfield - giám đốc Chương trình giáo dục các giá trị cuộc sống (Living value - LVEP) tại VN - đã hỏi như vậy khi chia sẻ với PV câu chuyện của bố mẹ và con.
Hạnh phúc hay thành đạt?
* Theo ông Charles Hogg - giám đốc Trung tâm Tịnh dưỡng châu Á - Thái Bình Dương: "Nếu mười năm trước phụ huynh Úc thích con họ trở thành kỹ sư, luật sư, bác sĩ thì hiện tại họ chỉ muốn con mình là người quân bình cả tình cảm lẫn tinh thần, nghĩa là thành người tốt". Bà có thể giải thích thêm điều này ?
- Không chỉ ở Úc, một số nước khác như Anh, New Zealand, lựa chọn của các phụ huynh cho con họ vẫn là hạnh phúc, là một người tốt thay vì trở thành bác sĩ, luật sư... Thống kê trích từ báo cáo của chương trình "Các công thức cấu thành hạnh phúc" đặt vấn đề cho các phụ huynh: "Trong xã hội ngày nay cần làm giàu hơn hay cần hạnh phúc hơn", 81% chọn ngay hạnh phúc! Chỉ 77 người trong số 1.000 người được hỏi cho rằng hạnh phúc khi có nghề nghiệp ổn định. 52% giáo viên Anh khẳng định "họ muốn học trò được học về kỹ năng sống, phong cách sống hơn là học về chuyên ngành…".
* Vì sao lại có sự thay đổi nói trên?
- Ở Anh, so với 50 năm trước, số người nghiện ma túy cao gấp 200 lần. Những năm gần đây, mức độ tự tử trong giới trẻ Úc và New Zealand thay nhau đứng ở tốp đầu thế giới; trong khi số người hạnh phúc ngày càng giảm dần, dù rằng phần lớn họ đều có thu nhập cao. Vị trí xã hội cao có thể cho bạn cuộc sống đầy đủ nhưng đó không phải là công thức để có hạnh phúc.
* Nhiều phụ huynh VN lại giáo dục con mình theo hướng đề cao sự thành đạt qua việc ép trẻ học quá nhiều thứ. Bà nghĩ sao về điều này?
- Trở thành ai đó mà bố mẹ muốn hay trở thành người mà chính mình muốn, con bạn sẽ hạnh phúc với lựa chọn nào hơn? Ở châu Á, rất nhiều phụ huynh muốn con mình trở thành bác sĩ. Đặt một cột mốc phấn đấu mà không tìm hiểu xem con cái có thích và thích hợp với sự lựa chọn đó hay không, bạn đã tạo áp lực cho con mình.
Hãy đi bằng đôi giày của con!
Yêu thương là một trong năm giá trị quan trọng cha mẹ cần hướng dẫn cho trẻ (ảnh mang tính minh họa) - Ảnh: Thanh Đạm* Theo bà, những điểm quan trọng trong giáo dục phong cách sống, giá trị sống cho trẻ là gì?
- Năm giá trị quan trọng để hướng dẫn cho trẻ là: bình an, yêu thương, nhận thức giá trị bản thân, được tôn trọng và hiểu biết. Ba giá trị nền tảng là yêu thương, bình an và tôn trọng. Bình an ở đây là môi trường cho trẻ. Một số trường học đưa ra nguyên tắc phải tạo được bầu không khí bình an, ở đó trẻ tự do phát huy sáng tạo. Vừa học vừa chơi; học qua chơi, giáo dục trẻ qua ứng xử…
Và khi trưởng thành, dù là giáo viên, công nhân hay gì đi chăng nữa, trẻ có sự tự tin vững vàng về bản thân mình và cả kỹ năng giải quyết xung đột. Để hiệu quả, các bậc phụ huynh cũng phải cam kết sẽ tạo môi trường bình an tương tự ngay tại gia đình mình.
* Nhưng nếu chỉ yêu cầu trẻ trở thành người tốt, không khuyến khích trẻ thành người thành đạt liệu sẽ làm trẻ không có chí tiến thủ?
- Hãy để con mình quyết định và lựa chọn. Rất nhiều người trong chúng ta học tập miệt mài, suốt cả tuần để làm một công việc nào đó mà lại không được học cách để là người thực hiện công việc đó. Nhiều bà mẹ được dạy rằng làm mẹ thì phải làm thế này thế kia, nhưng không được dạy để là mẹ thì phải như thế nào? Vì thế, hãy là người hướng dẫn để con bạn "là” ai chứ đừng "làm" theo những chỉ bảo. Thay vì bắt trẻ chọn lựa, bố mẹ hãy hướng dẫn để con sống và chọn nghề chúng thích. Sự cạnh tranh sẽ đồng hành với tiến thủ.
* Nhiều phụ huynh cho rằng giữa họ và con cái dường như có một bức tường khi con vào tuổi teen…
- Trẻ con có nhiều chặng đường phát triển: 0-2 tuổi, 2-4 tuổi, 4-8 tuổi, 8-14 tuổi, từ 14-18 tuổi... Ở mỗi chặng, bố mẹ hãy thử "xỏ”chân vào đôi giày của trẻ và đi vài dặm đường, bạn sẽ hiểu con mình hơn.
Không ít phụ huynh cùng con tham dự các khóa học của LVEP (tại 85 Phó Đức Chính, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) tỏ ra bất ngờ trước ứng xử, cách giải quyết tình huống của con, như thể họ lần đầu tiếp xúc với nhau. Vấn đề lớn ở đây là chúng ta thường không lắng nghe nhau tốt. Khi trẻ có hành xử không hay, không đúng, bố mẹ phải đặt mình vào vị thế khách quan, đưa chân vào đôi giày của con để hiểu và chia sẻ. Đồng thời cùng con lùi lại một bước, xem lại thái độ như thế có ổn không, có ảnh hưởng đến các mối quan hệ không.
* Những tối kỵ trong giáo dục con cái là gì, thưa bà?
- So sánh và áp đặt con vào một chuẩn mực nào đó. Chẳng hạn con phải đứng nhất lớp mới là ngoan… Sự thờ ơ của bố mẹ cũng làm hư trẻ. Nếu trẻ không học được từ bố mẹ, thầy cô thì sẽ học từ bạn bè, từ những bạn có tính cách tương đồng. Khi ấy bản thân các em như một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
VI THẢO thực hiện

Thua co con da lon


Sáu năm học tập làm việc tại TP.HCM cũng là sáu lần tôi đón ngày 20-11 trong nỗi nhớ da diết về một người cô kính yêu nơi huyện nghèo của tỉnh Phú Yên.
Ngày ấy, ngôi trường cấp II của tôi hiền lành nép dưới những tán cây xanh rì và thơm hương ruộng đồng bát ngát. Huyện nghèo. Chỉ giàu hạt lúa và những đôi bàn tay cần cù. Sáng, con nít ôm cặp đi học chữ, chiều về học… chăn trâu, cắt lúa, nấu cháo heo… phụ ba má. Thằng bé tôi cũng không nằm ngoài “vùng phủ sóng” ấy.
Con nít huyện nghèo, học cưỡi trâu, tắm sông nhanh hơn học… tiếng Anh. Cũng vì vậy mà ngày đầu tiên cô vào lớp (cô là giáo viên Anh Văn), mấy chục “thiên thần nhỏ” do tôi làm thủ lĩnh (tôi là lớp trưởng) chuẩn bị ngay bộ mặt căng thẳng. Tôi nghịch ngợm nghĩ cái dáng cao gầy rất hợp với cái tên dài… bằng bờ ruộng của cô: Phạm Nữ Ngọc Tâm.
Ấy vậy mà thiệt tự nhiên, dáng vóc hao gầy ấy, giọng nói ấm nóng rặt miền Trung và cách dạy hấp dẫn đã “hút hồn” lũ tiểu quỷ chúng tôi. Thương cô, chúng tôi “thương mến thương” luôn cái tiếng Anh tưởng xa xôi ấy.
Nhìn cô, tự dưng tôi nhớ má. Nhưng má không khắc khổ như vậy, má còn có ba, có tôi, cô chỉ có một mình với mái nhà bé bé dưới bóng tre. Còn nhớ, có buổi chiều tôi tung tăng như bay về nhà chỉ vì được cô xoa đầu âu yếm và hỏi thăm về ba má, ông bà nội. Trẻ con vốn ích kỷ. Tôi vô tư “xí” hết những yêu thương của cô về phần mình.
Khi có dịp ngồi lại bên nhau, chúng tôi lặng người khi không hẹn mà gặp, mỗi đứa đều nhắc đến cô.
Có dịp về quê, khi đã là sinh viên, tôi ghé thăm cô. Vẫn mái nhà tranh hiền lành khép nép, vẫn một dáng cô thêm hao gầy vào ra. Thật lạ, 20 tuổi, tôi vẫn cứ thấy mình như cậu nhỏ ngày nào mừng rơn khi được cô xoa đầu. Nắm lấy bàn tay tôi cứng cáp, cô dặn: “Khi có người yêu, em nhớ đưa bạn ấy ghé thăm cô ngen!”. Tôi gật đầu mà đâu biết lời hứa ấy mãi mãi không thực hiện được.
Một năm sau, tôi biết tin cô bị bệnh ung thư qua một người bạn. Tuổi trẻ vốn lạc quan, tôi đinh ninh rồi cô sẽ qua khỏi. Ép mình giữa những bộn bề lo toan, những lúc hiếm hoi soi lại mình, tôi lại nhớ mái nhà nhỏ, bóng tre hiền lành nơi cô đơn chiếc đi về. Lòng dặn lòng sẽ về thăm cô…
Rồi một ngày, tôi lặng người khi nghe đứa bạn ngẹn ngào bên kia điện thoại: “Cô Tâm mất rồi!”. Mái trường nhỏ, dáng cô hao gầy, bàn tay cô ấm… ào về trong tôi.
Tết. Tôi đưa em men theo con đường đất thơm mùi rơm rạ quê nghèo. Dừng lại trước mái nhà nhỏ vắng bóng cô, kể em nghe lời hứa năm xưa. Nghe lòng mình thao thức…
Có ai đó gọi 20-11 là Tết thầy cô. Mẹ tôi cũng hay nhắc câu “Mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy” trong những phút giao thừa thiêng liêng. Dường như, tôi chưa kịp nói thành lời với cô rằng tôi kính yêu cô thế nào?
Tự dưng, thèm được cô xoa đầu, thèm được vòng tay: “Thưa cô, con đã lớn”. Yêu thương ơi, có bao giờ là quá muộn để nói nên lời?
PHẠM TRỌNG CHINH (Công ty Unilever VN, TP.HCM)

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2007

Tinh yeu khong xa!

Qua một tờ báo, tôi được biết có một chương trình giao lưu gặp gỡ giữa các bạn trẻ còn độc thân với nhau. Tôi rất muốn biết và tìm hiểu về câu lạc bộ này, mong chương trình hồi âm cho mình
Trước hết, tôi cần một tình bạn để có thể chia sẻ vui buồn trong cuộc sống, chứ nghĩ tới xa xôi thì chưa dám vì tôi cũng tin vào duyên số lắm. Tính tôi nhút nhát nên nhiều lúc cảm thấy rất áp lực và mệt mỏi với cuộc sống bon chen này... Tôi muốn thoát khỏi nó... (Coc con)
- Trả lời tư vấn của TS tâm lý học Huỳnh Văn Sơn:
Bạn đang chọn thật đúng cho mình những cầu nối quan trọng tạo động lực trong cuộc sống. Không hiệu quả nào mạnh mẽ và mãnh liệt bằng hiệu quả xua tan nỗi buồn bằng sự sẻ chia, không gì làm cho mình tự tin bằng việc được giúp đỡ người khác cũng như người khác chấp nhận mình, phải không bạn? Chúng tôi tin bạn sẽ làm được, sẽ vượt qua hết tất cả những trở ngại mà bạn đang có...
Cuộc sống vốn nhiều thử thách. Không ai có thể tách mình ra khỏi cuộc sống nhưng vấn đề quan trọng là mình làm chủ nó, chứ không nên để thử thách làm chủ mình. Bạn cũng nên hiểu mỗi chúng ta đều phải sống và cố gắng, đúng không bạn? Bạn, tôi, những người xung quanh và tất cả những người khác đều cần như thế...
Việc làm quen và kết bạn cũng là việc rất bình thường trong cuộc sống. Không chỉ sẻ chia với các bài viết - tâm sự trên trang web, bạn có thể tham gia những chương trình kết bạn qua các Đài phát thanh – truyền hình và nhiều chương trình khác trên các báo, tạp chí khác nhau. Điều quan trọng là bạn có hết lòng để thiết lập mối quan hệ với họ hay không, điều cần thiết là bạn có thực tâm - thực lòng chia sẻ và nghiêm túc quan tâm lâu dài hay không...
Tình bạn đến tình yêu không xa nếu như cả hai phía đều cố gắng tiến lại gần nhau. Hãy nỗ lực hết sức ở hiện tại để đừng hối tiếc ở tương lai là những gì chúng tôi muốn chia sẻ cùng bạn! Tự tin để sống và cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn thật tươi và thật tươi.
TS HUỲNH VĂN SƠN

Thu goi con trai cua me!

Mẹ ngồi viết những dòng này khi con đã say ngủ với cái gối có con bọ hung trong lòng. Con có biết là mẹ yêu thương con nhiều lắm không Heo Con, nhất trên đời này.
Mẹ con mình đã cùng nhau trải qua thật nhiều sóng gió, mất mát... Mẹ bị gia đình bên nội con không nhìn nhận; con cũng vậy, cha con không hề nhìn mặt con, đau xót biết chừng nào... Mẹ đi làm, nuôi con một mình. Mẹ biết là đứa trẻ nào cũng cần có một gia đình, cần được ông bà cha mẹ yêu thương... Vì sao con trai của mẹ lại không có được điều đó ? Mẹ xin lỗi con, thật nhiều, vì mẹ đã chọn không đúng điểm ra đời cho con.
Tất cả đã qua rồi con à! Mẹ nuôi con lớn, cho con đi học chữ, học toán, dạy cho con học làm người, từng ngày từng ngày. Mẹ rất vui khi con xem chương trình "Ngôi nhà mơ ước" trên tivi, thấy cảnh quay ngôi nhà rách nát, mưa dột lỗ chỗ, con ngồi lặng người... Mới đây thôi, con xem ảnh trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần thấy những em bé người dân tộc không có đủ quần áo để mặc chống lại cái lạnh, con đã nói với mẹ: "Như vậy mới là nghèo mẹ à. Mình vẫn có cơm ăn, có quần áo mặc, con thương mấy bạn đó quá!".
Mẹ, với nỗ lực gấp đôi người thường, cố gắng nuôi con khôn lớn. Mẹ chỉ mong mỏi một điều sau này con trai mẹ sẽ thành một người đàn ông tốt. Nhưng dù sao cũng có những thứ mẹ không thể nào dạy cho con được. Đơn giản vì mẹ không biết cách làm những điều ấy, những điều mà chỉ có một người cha mới dạy con được.
Từ rất lâu rồi, mẹ vẫn mong ước có một gia đình đúng nghĩa. Một mái nhà nho nhỏ với khoảnh sân bé xíu, đủ chỗ cho mẹ trồng bụi nguyệt quế, cây ngọc lan, có chỗ cho các con chơi đùa. Mỗi tối có trăng, nhà mình sẽ ra sân, uống trà ngắm trăng, tạm thời thoát khỏi cái ồn ào của Sài Gòn, thưởng thức hương thơm của nguyệt quế, con có thích không?
Mẹ bận túi bụi với công việc công ty, về nhà lại lo lắng nhà cửa, chăm sóc con, thời gian đâu mà mẹ đi tìm một người cha cho con.Thế là đành phải viết những điều đó lên đây. Để một ngày đẹp trời nọ, mẹ tin là sẽ có một người đàn ông đúng nghĩa, yêu quí gia đình, hiểu và yêu thương mẹ con mình, đọc được những dòng này... Người đó sẽ trở thành cha của con, cùng chúng ta xây dựng một gia đình.
Mẹ vẫn tin rằng mọi sự trong cuộc đời này giống như sợi dây thừng được bện vào nhau từ những sợi nhỏ hơn... Một sợi đứt, những dây bên cạnh sẽ chia sẻ sức nặng mà cái dây vừa đứt gánh chịu. Mẹ con mình đã mất mát quá nhiều thứ, mình hãy cứ hi vọng cuộc đời là những sợi thừng nhỏ con nhé, may mắn - xui rủi, thành công - thất bại... luôn đi từng cặp với nhau. Nếu mình sống tốt, chắc trời cũng không phụ tấm lòng của mình đâu.
Điều cuối cùng, mẹ mong con ăn nhiều mau lớn, ngoan ngoãn và nhất là không khóc nhè. Thương con nhiều, Heo Con của mẹ, mong mọi điều tốt lành sẽ đến với con.
MẸ

Nhung loi cua con: Con bao nam ay

Sáng qua nhận được email của nhỏ bạn học bên Nga, thư nhỏ có đoạn: "Quê mình lũ lớn lắm phải không T.? Mấy sào ruộng nhà mình vừa sạ xong bị lũ cuốn trôi đi hết rồi. Mình lo quá.
Một mình ba má thui thủi ở nhà không ai động viên, an ủi; nhiều khi tiếc của, lo lắng lại sinh bệnh thì khổ. Làm nông cực quá T à. Quanh năm dãi nắng dầm mưa, bán mặt cho đất bán lưng cho trời vậy mà đến khi gần thu hoạch mất trắng hồi nào không biết. Xót lắm, đau lắm T ơi. Mình thèm được về quê, ở cạnh ba má giây phút này quá”.
Thư bạn làm tôi giật mình thảng thốt. Hình như mình chẳng để ý gì đến cơn lũ đang hoành hành dữ dội quê nhà. Trong khi bạn ở tận Nga, còn tôi ở ngay tại Sài Gòn, cách quê chỉ nửa ngày xe lửa…
Tự nhiên hình ảnh cơn bão năm 93 trong ký ức đứa con gái 8 tuổi của má tràn về.
...Con nhớ chiều hôm đó má đi làm ruộng vế sớm vì trời nổi cơn dông, sấm chớp ầm ầm. Má đem con gửi sang nhà hàng xóm rồi đạp xe đi đón anh ba. Chở được nửa đường thì gió to quá má bảo anh ba ngồi yên rồi xuống dắt bộ. Ba mẹ con vừa bước vô nhà thì bão đổ ập đến.
Gió luồn vào xốc mái ngói nổi dậy từng cơn. Má dắt hai anh em tôi đến dưới gầm bàn, tấn bốn bề xung quanh bằng bốn tấm thiết dày, rồi má chạy đầu này đầu kia nhét giấy kín hết các lỗ thông gió để gió khỏi lùa vào. Mưa gió ầm ầm bên ngoài không ngăn nổi má lao ra.
Má xoa đầu hai anh em tôi trấn an: “Các con ngồi im đừng sợ, má chạy ra ngoài bếp che thùng than lại. Than mà ướt là mấy tháng nữa nhà mình không có gì nấu”. Bụng đói meo, anh em tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Nửa đêm thức giấc, thấy bão tan từ bao giờ, chỉ còn mình má bên bếp lửa với nồi cháo trắng. Vậy là cả đêm má không ngủ.
Sáng nay nhận được thư má. Má chẳng nhắc gì về mấy sào ruộng mới sạ. Má chẳng đả động gì đến căn nhà ngói đã bạc màu bấy lâu. Má cũng chẳng nói cho con biết căn bệnh của má có tái phát hay không.
Trong thư má chỉ dặn đi dặn lại: "Trời lạnh lắm, tối đi dạy thêm về khuya nhớ mặc áo ấm kẻo bệnh nghen con”. Lúc nào má cũng quan tâm đến con, má thương con hơn cả bản thân mình, còn con thì vô tâm quá đỗi.
Hai mươi tuổi, lần đầu tiên con biết khóc thương má một mình chống chọi với lũ. Viết thư cho má giờ này liệu có quá muộn chăng?
THANH THU

Tinh yeu la mon qua cua su dap xay

Tôi yêu em hơn 10 năm rồi. Em cũng yêu tôi. Chúng tôi sắp đi đến hôn nhân. Ba mẹ hai nhà đều biết. Vậy mà giờ đây em nói "chúng ta không hợp nhau". Tôi vô cùng đau đớn và không thể gượng nổi.
Yêu 10 năm, chắc phải 100 năm tôi mới quên được. Chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm, giờ đây tôi không thể tiếp tục công việc của mình, lúc nào cũng nghĩ về em. Tôi ngồi hàng giờ, hàng ngày, ôn lại những kỷ niệm (những câu chuyện, những tấm ảnh,...) mà không tài nào dứt ra. Tôi phải làm sao đây? (C.T.)
- Trả lời tư vấn của tiến sĩ tâm lý học Huỳnh Văn Sơn:
Bạn thân mến! Bạn có biết rằng xung quanh bạn còn những ai trông chờ ở bạn không? Gia đình, bạn bè, người thân... đang lo lắng, đang mong mỏi bạn sẽ đem lại những giá trị rất quan trọng cho cuộc đời này.
Tình yêu rất quan trọng với mỗi người nhưng phải chăng nó là tất cả! Tình yêu không ai muốn thiếu nhưng không có nghĩa khi nó không trở thành hiện thực thì mãi mãi chúng ta không thể có nó...
Những chia sẻ của bạn cho thấy mối quan hệ của bạn và người ấy có những rạn nứt nhất định, nhưng bạn đã làm hết tất cả những gì có thể có để đạt được tình yêu hay chưa? Thay vì buồn bã, thay vì khổ đau theo hướng yếu đuối thì bạn đã mạnh mẽ để đứng dậy, để bước tiếp trong cuộc đời mình? Chắc chắn rằng bạn chưa, phải không nào?
Bạn có biết không, tình yêu không phải là món quà có thể trao đổi mà là món quà của sự dựng xây. Không có nghĩa giản đơn mình trao là phải được nhận vì nếu có điều ấy thì hóa ra yếu tố tính toán lại trở nên quá cụ thể và chi tiết!
Trong tình yêu, bạn đã "cho" - cho rất nhiều nhưng liệu cách cho của bạn có hợp lý hay chưa, đối tượng mà bạn đang cho có phù hợp? Bạn biết không, nếu bạn càng yếu đuối, người khác càng cảm thấy bạn mất đi những giá trị; nếu bạn càng dồn ép, người khác càng cảm thấy sợ hãi và lo lắng. Phải luôn tỉnh táo trong tình yêu ít nhất là trong giai đoạn này là điều nên có bạn ạ!
Lời tuyên bố chúng ta không hợp nhau đã làm cho bạn tổn thương thật nhiều nhưng cũng đừng vì vậy mà tất cả chúng ta cảm thấy mình mất tất cả. Bạn còn đó một bản lĩnh đàn ông, những nghĩ suy và khao khát... Biết rằng bạn rất yêu người đó, nhưng thay vì bạn thất vọng để buông rơi tất cả thì bạn hãy tỉnh táo để thực hiện những gì bạn có thể. Nếu người ấy thực sự không thương bạn thì bạn cố đấm ăn xôi làm gì khi bạn càng khổ. Nếu người ấy sai lầm - bạn cũng cần có một điều gì ở tương hai để người ấy hiểu...
Có thể bạn rất buồn những đừng ôm ấp quá khứ. Nhiều lúc trong cuộc sống, 10 năm không bằng 10 ngày hay ba năm không bằng ba giờ là vậy. Biết rằng bạn rất tiếc nhưng thay vì bị động thì bạn hãy chủ động sống vui, sống tốt. Mọi vết thương sẽ qua đi. Khi bình thản, khi sáng suốt bạn sẽ có những quyết định tiếp theo... Chúc bạn thành công.
TS HUỲNH VĂN SƠN

Su tho o la co toi

Yêu sẽ dẫn đến tình dục, và điều này đúng ở bất kỳ thế hệ nào, thời đại nào. Nhưng người lớn cũng đúng khi ngăn cản chuyện tình dục “thoáng” vì họ đã thấy trước hậu quả xấu.
Nghe đọc nội dung toàn bài:

Khi bạn nghỉ học đi chơi, người lớn sẽ rầy la bạn, họ luôn cố gắng không hiểu rằng đi chơi rất vui và đi học rất chán. Điều đó không có nghĩa là ba mẹ bạn hồi nhỏ tuyệt nhiên chưa một lần trốn học đi chơi! Bởi vì họ thấy trước, bởi vì họ đã trải qua, bởi vì họ sống hơn chúng ta cả một đời. Thế nên mới có rất nhiều người trẻ hối tiếc: “Ước gì, giá mà tôi nghe lời mẹ tôi sớm hơn...”.
Nếu có trách, hãy trách tại sao chúng ta được học từ cách đánh răng, cách rửa mặt, cách vệ sinh thân thể cho đến tích phân lượng giác, cho đến nhiễm sắc thể đơn bội, lưỡng bội... mà không được học những chương trình giáo dục giới tính được xây dựng đến nơi đến chốn, không nửa vời...
Hãy trách vì sao chúng ta không được giải đáp rạch ròi lý do “không nên quan hệ tình dục trước 15 tuổi”, không được học “hướng dẫn sử dụng bao cao su” hay “những tác dụng tích cực của thuốc ngừa thai”...
Nhưng đừng chỉ biết trách người lớn! Cái chúng ta nên trách còn chính là thái độ của rất nhiều người trong chúng ta nữa - lơ là, coi thường hậu quả, coi như không biết, nhắm mắt làm ngơ đối với tình dục không an toàn... Bạn “thoáng”, bạn thấy nó bình thường hay bạn bảo thủ, bạn gay gắt chống đối, tất cả đều không tạo nên nhiều tác hại xấu bằng việc bạn xem như nó không tồn tại. Bạn thờ ơ với nó!
NHƯ HÒA

Can duoc houong dao tu tinh yeu va hanh phuc lau dai

Tình dục là món quà tuyệt vời của tạo hóa. Tình dục có trước hôn nhân cả triệu năm. Như vậy, tình dục là lẽ tự nhiên, không có gì xấu.
Thời xa xưa. Ở những vùng kinh tế hái lượm, nông nghiệp chiếm ưu thế - vùng Đông Nam Á, vai trò chủ đạo thuộc về người nữ, tạo thành truyền thống văn hóa mẫu hệ. Nhiều tộc người Việt như Gia Rai, Ê đê... đến nay vẫn còn giữ tục người nữ chủ động tìm chồng, có giai đoạn sống thử để chọn được người nam ưng ý nhất rồi mới cưới chồng...
Đó cũng chính là truyền thống văn hóa tình dục của người Việt cổ trước khi tiếp xúc với Trung Hoa. Nghĩa là, trái với suy nghĩ nhiều người, truyền thống văn hóa tình dục ban đầu của người Việt đã từng chấp nhận tình dục trước hôn nhân và không hề biết đến "chữ trinh". Việc sống thử là một biện pháp hạn chế những sai sót trong việc lựa chọn bạn đời.
Còn những vùng kinh tế săn bắt, chăn nuôi chiếm ưu thế - Đông Bắc Á, phương Tây, vai trò chủ đạo thuộc về người nam, tạo thành truyền thống văn hóa phụ hệ. Người đàn ông là chủ sở hữu tài sản và người đàn bà. Cái "màng trinh" ở phụ nữ là một phát minh quan trọng đánh dấu quyền sở hữu ấy. Trong văn hóa phụ hệ, việc "sống thử" không cần đặt ra, vì nếu vợ thứ nhất không đạt yêu cầu thì có thể lấy vợ thứ hai, thứ ba... Trong kiểu văn hóa này, người phụ nữ trở nên lệ thuộc, yếu đuối, thiệt thòi. Kiểu văn hóa này từ Trung Hoa ảnh hưởng vào VN và trở thành chủ đạo trong giai đoạn sau.
Ở phương Tây thời trung cổ, cái nhìn về tình dục và tình dục ngoài hôn nhân hết sức khắt khe. Từ khi giai cấp tư sản nắm quyền, cá nhân được giải phóng, nhưng người đàn bà vẫn thuộc quyền sở hữu của người đàn ông, vì vậy tình dục ngoài hôn nhân bùng nổ. Những năm 1960-1970 nổ ra cuộc cách mạng tình dục. Tỉ lệ ly hôn tăng nhanh, tỉ lệ sinh sản giảm mạnh.
Trong xu hướng đó, cái mất nhiều hơn cái được: được tiền, được hưởng thụ, được giải trí, trong khi mất quá nhiều: nhạt tình, gia đình lỏng lẻo, sự bảo tồn nòi giống đáng báo động. Để bù lại, các chính phủ phương Tây khuyến khích sinh đẻ bằng mọi cách. Nhưng người ta không chịu đẻ, thà đi sang châu Á xin con nuôi!
Chính trong bối cảnh đó mà một bộ phận trí thức phương Tây đã tìm về lối sống và tình dục truyền thống hoặc lối sống và tình dục phương Đông.
Ở VN, thời bao cấp, văn hóa tình dục người Việt rơi vào giai đoạn khó khăn nhất. Đời sống tình yêu tình dục của con người bị đè nén.
Bởi vậy, đổi mới như một luồng gió đã thay đổi tất cả. Người ta tò mò, người ta háo hức. Người ta lao vào.Việc thống kê của Google cho thấy năm nay VN có số lượt người tìm từ khóa "sex" cao nhất thế giới không có nghĩa là người VN ham sex nhất thế giới. Nó chỉ có nghĩa là người VN "đói" thông tin về sex vào loại nhất thế giới.
Khi VN hội nhập kinh tế quốc tế, cũng có nghĩa là phải đồng thời chấp nhận hội nhập về văn hóa và lối sống ở một mức độ nhất định. Xu hướng tình dục "thoáng" hiện nay là một thực tế đã được báo động trước mà ta không thể nào tránh được. Trong những năm gần đây, nhiều nhà quan sát nước ngoài đã nói đến khái niệm "cách mạng tình dục". Một cuộc "cách mạng" như vậy đã xảy ra ở Nga, đang xảy ra ở Trung Quốc và VN.
Giải pháp cho tình dục "thoáng" tuổi học đường
Tình dục "thoáng" tuổi học đường là một phần trong bài toán xung đột văn hóa giữa các thế hệ. Mức độ xung đột thế hệ phụ thuộc vào tỉ lệ giữa mức độ bảo thủ của người lớn với mức độ thiếu hiểu biết của người trẻ.
Giải pháp duy nhất là phải có sự cố gắng cả từ hai phía.
Người lớn, những người đang nắm trong tay hiện tại, công cụ giáo dục, công cụ truyền thông... cần bớt bảo thủ, cần chấp nhận một điều hết sức đơn giản rằng văn hóa là một hệ giá trị luôn biến đổi. Nếu không muốn xảy ra tình trạng "Có một bức tường giữa tôi và con...", "Tôi đứng bên lề cuộc đời của con!" thì phải tự đổi mới mình, phải hiểu con. Bản thân người lớn cần nhìn thẳng vào sự thật, phải có trách nhiệm đón đầu, giúp lớp trẻ chuẩn bị sẵn sàng đón nhận những giá trị mới một cách chủ động và hiểu biết.
Thật đáng suy nghĩ khi thầy cô giáo không ai có đủ gan để nói thẳng nội dung giáo dục giới tính, mà toàn "đi lòng vòng trong hẻm..". Khiến có những học trò còn nghĩ rằng hôn nhau có thể có con, hoặc cho rằng nói đến hai từ "tình dục" là xấu, là bậy bạ.
Người trẻ phải luôn nhớ rằng tuổi của mình là tuổi học. Tuy tình dục tuổi học đường (nếu có) cũng không phải là quá sớm (cha ông ta "thập tam, thập lục" cũng đã có thể lấy nhau, sinh con đẻ cái kia mà), song không nên sa đà vào đó, và trong mỗi việc làm của mình phải biết rõ đang làm gì, phải có trách nhiệm với chính mình và với người khác. Nhất là phải có ý thức gìn giữ, tôn trọng giá trị bản thân mình và bạn tình trong chuyện này. Tình dục phải được "hướng đạo" từ tình yêu và hạnh phúc lâu dài, chứ không phải là những bốc đồng nông nổi, không lường được hậu quả... Như thế phải có hiểu biết. Từ cổ chí kim , chưa có ai thành công mà thiếu hiểu biết. Và hiểu biết không đến với những ai không học.
Khởi đầu từ bài viết của tiến sĩ tâm lý Đinh Phương Duy "
Điều gì đang xảy ra với giới trẻ?"(Tuổi Trẻ 27-10-2007) nhận được rất nhiều sự quan tâm của bạn đọc trẻ, Tuổi Trẻ quyết định mở diễn đàn "Tình dục "thoáng": chuyện bình thường tuổi học đường?" kể từ số báo ngày 30-10-2007.
Trải qua 14 kỳ báo (xuất hiện liên tục trên trang 11), diễn đàn đã thu hút hàng ngàn ý kiến - qua thư, email... - của nhiều thế hệ bạn đọc, từ những bạn trẻ thế hệ 8x-9x cho tới những bạn đọc đã bước vào cuộc sống hôn nhân, đã làm cha làm mẹ... Đã có nhiều ý kiến khác nhau về tình dục trước hôn nhân, sự "đụng độ” trong quan điểm về chuyện "thoáng" giữa người lớn và người trẻ, đặt ra vấn đề có hay không sự mâu thuẫn giữa chuẩn mực truyền thống và hạnh phúc hiện tại, chuyện "sống thử" và "yêu thử"...
Qua những bài viết đóng góp cho diễn đàn, có thể nhận thấy một điều cốt lõi: vấn đề nên hay không nên "thoáng" trong quan hệ tình cảm của giới trẻ ngày nay chỉ có thể được quyết định từ góc độ của tình yêu chân chính, của hạnh phúc đôi lứa. Và tình yêu sẽ đẹp hơn, lãng mạn hơn, trong sáng hơn với những người đang yêu khi được đặt trên nền tảng của sự giữ gìn, trân trọng giá trị bản thân của cả đôi bạn! Như ý kiến của một bạn trai: "Yêu là phải tôn trọng người mình yêu và tôn trọng chính bản thân mình!".
Chúng tôi xin giới thiệu bài viết của giáo sư tiến sĩ Trần Ngọc Thêm như một lời tạm kết cho diễn đàn này. Nhưng những vấn đề mở ra từ diễn đàn sẽ tiếp tục được đề cập trong những bài báo sắp tới về lối sống và tình yêu của giới trẻ. Xin chân thành cảm ơn sự theo dõi và đóng góp rất nhiệt tình của bạn đọc cho diễn đàn.
Tòa Soạn

Khong bao gio qua muon de yeu nhau


Câu nói này quả là thích hợp với đôi uyên ương nước Anh là ông James Mason-93 tuổi và bà Peggy Clark - 84 tuổi. Cặp tình nhân này thừa nhận đó là "tình yêu từ cái nhìn đầu tiên" và họ trở nên quyến luyến nhau sau vài lần hẹn hò ở bờ biển thị trấn quê hương Paignton (TP Devon).
Tuần tới, ông James và bà Peggy sẽ trở thành đôi vợ chồng cao tuổi nhất nước Anh (với số tuổi tổng cộng là 177 năm) khi hai người làm đám cưới.
Bốn tuần trước đây, vào lần đầu tiên đến trung tâm chăm sóc người già của thị trấn Paignton, bà Peggy đã gặp ông James (góa vợ 10 năm nay). Bà nói với ông là bà cô đơn và ông đáp lại rằng: "Có gì mà phải cô đơn!". Và rồi ông mời bà cùng ngồi xe ra bãi biển đi dạo. Ba ngày sau, ông cầu hôn bà. Và bà Peggy đã nói "vâng" ngay lập tức.
Cô dâu tương lai tiết lộ là khi già hơn, người ta có thể "đọc" được người khác nhiều hơn. Tất cả đều ở ánh mắt. "Đôi mắt ông ấy thật sự lấp lánh và tôi biết đó chính là tình yêu!".
THƯƠNG VŨ (Theo The Guardian/Mirror)

Em la doi chan de anh buoc vao doi


Trên đôi nạng gỗ, Hàn Trịnh Đa (22 tuổi, ở Mai Lĩnh, TP Hà Đông, Hà Tây) dồn sức vào đôi chân teo tóp, nhích đi từng bước một. Một bước, hai bước, ba bước... Đa ngã xuống rồi gượng đứng dậy. Những giọt mồ hôi lăn dài.
"Phải tập luyện để có thể bước đi bằng đôi chân của mình, để có sức mà yêu, xây dựng một gia đình nho nhỏ của riêng mình" - Đa tha thiết nói. Trong khi đó, chiếc máy tính cũ Đa để chế độ online cả ngày có một nick chat "hoacomay..." luôn sáng đèn với dòng chữ: "Anh ơi cố lên, em đang dõi theo từng bước chân của anh!".
Tình yêu thật đến từ mạng ảo…
Căn bệnh viêm cột sống dính khớp đã khiến Đa không thể tự bước đi bằng đôi chân của mình khi đang học dở lớp 12 Trường THPT Lê Quý Đôn, Hà Tây. Thôi học, ở nhà, giữa khoảng nghỉ của những cơn đau buốt tủy sống, Đa tự mày mò rồi sử dụng thành thạo một số phần mềm máy tính. Từ đấy, mạng Internet là con đường để Đa nhìn ra thế giới bên ngoài. Nhờ Internet, Đa có một việc làm ở Vega - công ty sở hữu website "clip.vn", được đặc cách làm việc tại nhà với công việc chính là duyệt các clip cư dân mạng gửi đến. Và Internet đã giúp Đa gặp Thùy Trang...
Tháng 5-2007, sau một năm quen nhau, chủ nhân hai nick chat "namvuitinh…" và "hoacomay…" bắt đầu yêu nhau, khi mới chỉ biết mặt nhau qua webcam cùng những lời yêu thương trên mạng. "Quen nhau lâu nhưng Trang vẫn chưa biết hết bệnh tật của mình. Lúc đó Đa cảm thấy cần phải nói rõ tất cả để tránh sự bồng bột và một tình yêu ảo" - Đa kể. Nhưng chính Đa cũng bất ngờ và bối rối khi những dòng tâm sự của anh lại được Trang đáp lại với một quyết tâm mạnh mẽ: "Khi chưa biết điều này em yêu anh một nửa. Còn bây giờ tình yêu của em có thêm cả sự khâm phục nghị lực của anh...".
"Liệu có một tình yêu online thật sự không?" - Đa mở hẳn một topic trên "diễn đàn tin học" để được cư dân mạng góp ý. "Vẫn có những tình yêu không khoảng cách và lãng mạn thế đấy", "Ông Đa ơi đừng ảo tưởng nữa"…Hàng trăm ý kiến trái ngược làm Đa rối bời. Anh chia sẻ điều đó với "hoacomay..." nhưng Trang vẫn một mực: "Dù thế nào em vẫn yêu anh. Em sẽ là đôi chân để anh bước vào đời...". Và mỗi sáng thức dậy, những "email tình yêu" vẫn được gửi đều đặn từ hai phía.
Trang ít hơn Đa ba tuổi, đang ở tận Khánh Hòa xa xôi. Cô tốt nghiệp THPT và vào Sài Gòn dự thi ĐH. Không đỗ, Trang ở lại đây làm thêm, chờ thi năm sau. Nhưng không thể chờ lâu hơn nữa, Trang lên tàu ra Bắc. "Đó là thứ năm, ngày 13-9…" - Trang gọi đó là "cột mốc của một tình yêu".
Chuyến tàu tình yêu và những bước chân đầu tiên
Trong suốt ba ngày trên chuyến tàu Nam - Bắc , lòng dạ Trang như lửa đốt. Ở ngoài này, ngày nào Đa cũng chống đôi nạng gỗ tựa cửa chờ đợi, lo lắng... Tàu dừng ở ga Đà Nẵng 10 phút, Trang chạy thật nhanh vào buồng điện thoại: "Em đang ra với anh đây...", "Anh vẫn chờ em…".
Bốn giờ sáng 15-9, Đa vẫn đứng tựa cửa đợi Trang. Không đi được, Đa nhờ chị gái đi đón Trang ở ga. Trong cơn mưa như trút nước đêm đó, Trang và Đa gặp nhau. "Lần đầu tiên cả hai người đều cảm nhận trong tình yêu không có khoảng cách. Tình yêu trên mạng cũng có khi là một tình yêu thật" - Trang tâm sự.
Trong mười ngày bên nhau, Đa và Trang cũng có những lúc dỗi hờn. "Một lần giận nhau, em chạy lên gác, anh ấy gọi hoài mà em không xuống. Em cứ nghĩ anh ấy không lên được. Nào ngờ anh ấy nhích đi bằng đôi chân không nạng của mình, từng bước, từng bước lên bậc cầu thang. Và anh ấy khóc khi gặp em: "Đã mấy năm nay anh không lên được trên này. Bây giờ tình yêu đã cho anh sức mạnh. Đây là những bước chân đầu tiên kể từ khi anh không còn đi được". "Em cũng khóc và biết đó là hạnh phúc" - Trang rưng rưng nhớ lại.
Hiện tại, Trang vào làm việc cho một công ty may ở Khu công nghiệp Sóng Thần. Đa và Trang vẫn lên mạng hằng ngày, vẫn là những lời lẽ chan chứa yêu thương, khoảng cách địa lý giữa họ là không tồn tại. Đa cho tôi xem bức email Trang mới gửi ngày 10-11: "Em sẽ thưa với bố mẹ để chúng mình được ở bên nhau. Em tin mọi người sẽ hiểu, thông cảm và ủng hộ hạnh phúc của chúng mình thôi anh ạ. Đừng bao giờ có ý định rời xa em nhá…".
Những ngày này Đa miệt mài tập đi. "Sẽ có ngày mình tự bước đi đường hoàng trên đôi chân của mình. Mình cảm nhận được Trang đang dõi theo từng bước chân của mình"- Đa nói. Những bước chân khó nhọc của Đa đang hướng về hạnh phúc, đang rất gần ở phía trước …
TRẦN ĐÌNH TÚ

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2007

Em Cho Doi Anh


TTO - * Phong Ngốc này! Đã bảo là cố gắng học hành cho tốt, vậy mà sao cứ thế hả? Hic! Phong có biết như thế Butchi buồn lắm không? Phải lo cho việc học trước đã chứ!
Phong làm cho butchi thất vọng quá hichic! Mà sao butchi lại đi lo cho cái người tên T.Đ.P, chán butchi thật đó. Phong thấy Butchi nhiều chuyện quá há? Đúng là butchi nhiều chuyện!!! Butchi mong Phong Ngốc của butchi cố gắng học hành cho tốt. Phong mừ chăm chỉ thì có nhiều người vui lắm đó, biết không hử, hihi butchi cũng vui nữa, mừ Phong đâu muốn người ta vui đâu phải không? Ôi! Butchi ghét Phong Ngốc lắm lắm!!!
Butchilamloi
* Gửi Mimosa_hns thương yêu,
Em yêu, hôm nay là một ngày trọng đại trong cuộc đời em. Anh mừng cho em và cũng buồn cho mình. Thật đáng tiếc là mình gặp nhau đã quá muộn. Nhưng anh vô cùng hạnh phúc khi nhận được hơi ấm và tình yêu từ trái tim em. Anh sẽ khắc ghi vào lòng câu nói của em: “Cho dù ở đâu, hoàn cảnh nào, mình vẫn mãi mãi có nhau ở trong tim và trong suốt cuộc đời này”. Cầu chúc cho em hạnh phúc bền lâu.
Yêu em rất nhiều.
Thanhsơn332
* Yêu nhau đã gần 3 năm nhưng em vẫn không hiểu được anh. Hôm nay khi nghe bạn em nói rằng anh chỉ thương hại em thôi, em không muốn tin nhưng rồi em phải tin, bởi chính em cảm thấy rằng anh đã thay đổi, không còn quan tâm em, không còn muốn bên em, em buồn lắm chứ, nhưng em không muốn mất anh. Em mong anh như ngày xưa, mong anh quay về.
matdep1987@
* An ơi! Hằng xin lỗi An nhé! Mà sao An gặp hằng không nói gì, An đang giận H đúng không! H ngàn lần xin lỗi A, phải chăng giờ H đang phải trả giá với tất cả những gì H đã gây ra. Nếu A đọc được những dòng tâm sự này của H thì A sẽ hiểu H hơn nhé hãy mãi mãi quên tình dại khờ đi nhé và ở nơi xa H luôn cầu chúc cho A gặp được người con gái nào đó hơn H gấp nhiều lần, A nhé. H mong rằng A vẫn xem H như một người thân chứ đừng nhìn H với ánh mắt căm thù đó A nhé...
LÂM HẰNG
* Anh thương yêu! Em không biết phải thể hiện những cảm xúc của mình như thế nào cho anh hiểu. Em im lặng bởi em không muốn có sự tranh giành bởi em tin cái gì của mình là của mình. Anh có biết không? Xa anh trong em luôn trống thiếu vắng, từng ngày ngóng trông được gặp lại anh. Em không biết định nghĩa tình yêu như thế nào cho đúng, em chỉ biết em rất cần anh, nhớ thương anh nhiều, mong anh được vui vẻ, khỏe mạnh...
Khi những cảm xúc mạnh đến với mình, em đã để cho sự mù quáng lấn áp lý trí của mình, em đã để những dòng tin nhắn ấy gửi đi đánh mất đức hạnh, lòng tự trọng của một người con gái chỉ vì lo lắng cho anh và tình yêu của chúng ta... Tình yêu luôn mang đến cho chúng ta sự cảm thông và sẻ chia lẫn nhau phải không anh? Anh hãy trả lời em nhé! Em chờ đợi anh - điều kỳ diệu của em.
Nhớ và thương anh nhiều, Fu Yin của em ơi!
Vịt con xấu xí của anh
* Oanh! Người yêu bé nhỏ của anh ơi!
Anh thật sự cảm nhận được hạnh phúc là gì từ khi yêu em, anh cám ơn thượng đế đã tạo ra em để em mang lại hạnh phúc và niềm vui cho anh. Anh yêu em nhiều hơn tất cả những gì anh đang có. Em cứ hãy nghĩ như thế và cứ làm như thế em nhé! Anh yêu em.
VIET MY A

Em Biet Rang Minh Phai Cung Coi Hon


TTO - * Anh thương yêu, (+886 95.....96), sẽ thật ngạc nhiên nếu anh thấy bức thư này của em phải không anh? Thế là còn một thời gian thật ngắn nữa thôi là tình yêu của chúng mình tròn 4 tuổi rồi.
Lúc nào em cũng muốn nói với anh rằng em yêu anh nhiều lắm. Nhiều khi em thấy mình quá đáng ghê gớm với anh... Thương anh nhiều lắm mà sao em vẫn vậy, và sau mỗi lần như thế em lại sợ mất anh... thấy mình thật đáng giận.
Vừa mới ngày hôm trước, em căng thẳng tưởng như không chịu nổi. Còn giờ ngồi nghĩ lại em thấy mình tệ quá, và anh đã thật vị tha với em. Em càng thấy lo lắng nhiều hơn anh à. Nhưng em cũng hiểu rằng mình phải cứng cỏi lên, để hai ta cùng vượt qua thử thách, rồi ngày hạnh phúc sẽ đến phải không anh. Dù sao, em vẫn mong anh lắng nghe những lời yêu thương lẫn trách móc của em… bởi em yêu anh nhiều lắm, mãi mãi yêu anh.
2T
* Không biết đó có phải là tình yêu như người ta vẫn thường nói không nữa. Tôi tình cờ gặp cô ấy trên xe buýt và tôi đã bắt chuyện cùng cô ấy. Tưởng chỉ là nói chuyện cho vui thế thôi nhưng không ngờ lúc tôi chia tay cô ấy có một cảm giác nhớ nhung kì lạ.
Tôi không biết có phải tôi đã yêu cô ấy rồi không. Kể từ bữa đó tôi cố tình đi học trễ để được gặp cô ấy. Bữa nào mà không gặp là bữa đó tôi không còn tâm trí nào nữa và gần đây tôi cảm nhận được rằng hình như cô ấy cũng có tình cảm với tôi. Thật là điều sung sướng, cảm giác khi biết được điều đó thật tuyệt. Nhưng mấy hôm nay không gặp cô ấy tôi nhớ vô cùng. Càng nhớ cô ấy, càng yêu cô ấy tôi càng tự nhủ với lòng phải sống tốt hơn nữa, để có thể trở thành chỗ dựa cho người mình yêu.
abc@
* Anh đã đợi chờ tình cảm của em! Anh biết rằng chẳng còn gì để anh hy vọng nữa nhưng em là cô bé anh sẽ yêu thương trọn đời. Ngày mai ta gặp nhau, anh biết nói thế nào đây. Anh yêu em! Tình yêu này anh sẽ giữ mãi trong lòng. Đợi chờ ư! Anh sẽ đợi. Sao em lại từ chối anh?
Nguyen Mau Tuan
* Anh thương yêu, em hạnh phúc vì có được anh trong cuộc đời này. Anh không hút thuốc, cờ bạc, rượu chè, lại siêng năng hiền lành. Đó là mẫu người mà em đã từng mơ ước. Dẫu có đôi lúc cãi nhau vì bất đồng quan điểm nhưng em vẫn mãi yêu anh. Hãy yêu thương và chung thủy với em suốt đời này anh nhé!
Bà xã HK 0918 94.... thương gửi ông xã TT 0913 19.....
* Trên đường đời, có bao giờ anh nghĩ đến em? Một người đã từng đi qua đời anh, một mối tình đơn sơ, chỉ biết yêu và chờ đợi.
Đã lâu rồi nhưng em không còn thích dùng cái nick mà em và anh đã từng gặp gỡ cái nick đáng yêu kia đã để lại cho em quá nhiều kỷ niệm, em đã xoá đi tất cả những gì thuộc về anh như để tránh né một nỗi đau.
Giờ này anh đang làm gì? Với cuộc sống hối hả và biết bao nỗi lo toan, chắc gì anh còn nhớ tới em? Dù sao cũng là một chuyện đã thu xếp rồi mà… Những thói quen cũ dần sẽ được lui vào một góc nào đó của ký ức… Chỉ có em ngồi đây ngậm ngùi, rồi nghe lòng nghẹn ngào một nỗi đau riêng!
Em mong rằng một ngày nào đó anh sẽ đọc được nhưng gì em muốn nói với anh. Em mãi yêu anh (chú Cuội của chị Hằng).
bonghongden@