Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2007

Chung chi tinh yeu.


Người ta có giấy chứng nhận kết hôn khi cưới nhau, có bằng khi tốt nghiệp khi học xong; vậy tại sao những người yêu nhau lại không có chứng chỉ tình yêu?
Từ ý nghĩ này, một sinh viên đại học ở thành phố Trùng Khánh (Trung Quốc) đã làm một chứng chỉ tình yêu cho bạn gái của mình.
Quách Xuân Long, sinh viên năm thứ 2 trường Đại học Công nghệ và Kinh doanh Trùng Khánh muốn tặng bạn gái một món gì thật đặc biệt và cậu quyết định làm một chứng chỉ tình yêu. Sáng kiến này của Long được lấy cảm hứng từ bài “Love Certificate” (tạm dịch là Chứng chỉ tình yêu) do ca sĩ Singapore Stefanie trình bày. Kết quả là bạn gái của Long rất thích món quà độc đáo này và chính cô gợi ý người yêu làm thêm chứng chỉ tình yêu để bán cho các sinh viên đang yêu.
Nhìn bên ngoài, tờ chứng chỉ tình yêu trông không khác với những giấy chứng chỉ khác, nhưng thiết kế bên trong mới đặc biệt. Long cho biết "bạn có thể viết vào tờ chứng chỉ những dòng chữ bạn muốn gửi tới người yêu và bạn cũng có thể dán ảnh mình lên đó”.
Được bán với giá 9,9 nhân dân tệ, những tấm chứng chỉ tình yêu do Long làm nhanh chóng được các sinh viên đại học ưa chuộng.
Một sinh viên học chuyên ngành Văn học và Ngôn ngữ Trung Quốc tiết lộ là bạn gái của cậu vô cùng cảm động khi nhận được chứng chỉ tình yêu. Sinh viên này kết luận là “giờ đây quả là ngớ ngẩn khi tặng bạn gái hoa hồng hoặc búp bê làm quà”.
THƯƠNG VŨ (Theo CRI

Noi long cha me tiet sang dong

Cuối thu! Trời bắt đầu lạnh. Bố nói: “Không biết trong đó trời lạnh như ngoài này chưa? Anh em nó mặc có đủ ấm không”! Mắt mẹ ngân ngấn nước…
Mẹ nói: “Tháng này tôi cố vỗ béo con lợn cuối tháng bán lấy tiền gửi vào cho anh em chúng nó. Trong đó, trời lạnh và mưa… Bé út không biết có còn bị đau khớp khi trời trở lạnh nữa không?”
Anh cả đã là sinh viên năm tư rồi! Anh hai trở thành sinh viên năm hai. Năm nay út cũng vào Đại Học. Dáng mẹ như gầy đi vì tất tả ngược xuôi, lo tiền cho ba anh em ăn học. Bố đã ngoài 50 tuổi, tóc bạc thêm mấy phần, vầng trán như hằn sâu thêm những vết nhăn, vì lo toan công việc…
Trời mưa, út ra bưu điện gọi điện về nhà. Nhà ta chưa có điện thoại. Con gọi về nhà bác. Bố sang nghe máy, nghe giọng bố không còn ấm và khỏe như trước…
…Ngoài quê, bây giờ cũng đã lạnh rồi! Bệnh phong thấp của bố không biết đã đỡ chưa? Mẹ có còn bị đau lưng mỗi khi trở trời? Mái nhà bị dột được chắp vá nhiều lần có qua được mùa mưa?
Con cúp máy, mẹ còn nói với thêm “con lo ăn uống cho đầy đủ, đừng tiết kiệm quá, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe… Tiền mẹ gửi vào cho.” Con bước ra khỏi buồng điện thoại. Trời vẫn mưa. Con thấy cổ họng mình nghẹn đắng. Nước mắt con rơi tự lúc nào...
MAI PHƯƠNG, Đại Học Khoa Học Huế

Neu co thuong con...

Khó khăn lắm, con mới có thể chịu đựng nổi không khí u ám, nặng nề khủng khiếp như nhà có đám ma của gia đình mình. Và sự chịu đựng cảm giác này trong con có từ rất lâu, lâu lắm rồi. Một cảm giác sợ, ngột ngạt và bức bối.
Nhưng để thoát ra khỏi, con hoàn toàn vô vọng ba mẹ ạ.
Ba là một nhà trí thức lớn, mẫu mực, có địa vị vững chắc và được mọi người kính nể. Còn mẹ ở nhà nội trợ và những lúc rảnh rỗi, mẹ hay ra ngoài tham gia công tác xã hội với các cô, các bác. Anh em chúng con, tất cả đều đã trưởng thành và thành đạt trong học vấn và sự nghiệp.
Nhìn bề ngoài gia đình của mình, bạn bè con ai cũng ganh tị, thèm thuồng vì lầm tưởng gia đình mình ấm êm, hạnh phúc lắm! Nhưng thực tế, gia đình mình chưa bao giờ có những phút giây hạnh phúc, chỉ là sự khẳng định vai trò của từng thành viên trong gia đình mình với thế giới xã hội bên ngoài mà thôi.
Có thể nói, ngoài xã hội ba là người sống hòa đồng với mọi người, làm việc rất có trách nhiệm, thanh liêm chính trực, nhưng khi về với gia đình của mình, ba lại giũ sạch những phẩm chất tốt đẹp đối với xã hội, để thể hiện đúng bản chất thật của mình: gia trưởng, lạnh lùng, độc đoán, ít nói, khó gần, quản lý con cái theo "kỷ luật sắt" của quân đội. Còn mẹ, nhu nhược, sợ sệt, nuông chìu và lệ thuộc vào tình cảm của ba một cách mù quáng, ứng xử thô lỗ thiếu tế nhị với con cái.
Chính vì kiểu mẫu mực ảo, lạnh lùng… của ba và nhu nhược của mẹ mà con luôn sợ và tìm cách trốn tránh. Từ lúc trưởng thành và hiểu biết nhiều hơn, con càng thấy rõ thực trạng không êm đềm trong gia đình của mình. Con rất sợ và không muốn trở về nhà sau mỗi buổi chiều tan giờ làm việc, con gần như sống khép kín, không bao giờ trò chuyện tâm sự thân mật những suy nghĩ sâu kín của con với ba hoặc mẹ. Và điều đó có nghĩa là giữa ba mẹ và con lúc nào cũng có một ngăn cách rất lớn không thể xóa bỏ được.
Gặp ba mẹ, con chỉ thưa qua vài câu là con nhanh chân lủi vô phòng của mình ngay. Giữa ba mẹ và con nếu có thì chỉ trao đổi với nhau những câu chuyện ngoài xã hội, vì con biết giữa ba mẹ và con không thể tìm được tiếng nói chung. Khi nói chuyện với ba mẹ, câu trước câu sau là lập tức con mất bình tĩnh nổi cáu và cự cãi. Và có lẽ một phần vì con là đứa con xấu xí nhất nhà, không tài giỏi như các anh và có một chút khiếm khuyết về hình thể, nên ba mẹ có thái độ khó chịu, không thích mỗi khi gặp con.
Ba mẹ có biết tại sao con lại như vậy không? Vì con nhớ hồi còn nhỏ, có một lần con vô tình nghe được cuộc cãi vã nảy lửa giữa ba mẹ vì sự ra đời của con không hoàn mỹ như mong ước của ba mẹ, ba mẹ cho rằng con là nguyên nhân đem những chuyện xui xẻo đến cho cả nhà mình.
Nghe những lời đó con rớt nước mắt và cố tìm một lý do để loại suy nghĩ không tốt của con về ba mẹ mà biện minh, ba mẹ vì quá bức bối hoàn cảnh kinh tế khó khăn và bao nhiêu bất hạnh cứ dồn dập xảy đến với gia đình mình, nên ba mẹ mới nói vậy. Chứ ba mẹ vẫn thương con, làm lụng vất vả, hi sinh tất cả vì con và mong con được hạnh phúc, có đúng như vậy không ba mẹ?
Nhưng không thể được, những lời nói, thái độ và hành động đó của ba mẹ dành cho con cứ ám ảnh và đeo đẳng theo con như hình với bóng suốt từ đó cho đến tận bây giờ.
Con buồn nhiều lắm, mỗi khi ba mẹ không thuận hòa với nhau, to tiếng cắn đắng nhau, là ba mẹ lại “giận cá chém thớt” lấy con ra làm vật hi sinh để trút hờn trút giận. Con đã kiên nhẫn chịu đựng những cơn giận dữ và những lời nói rất sốc từ ba mẹ. Có lẽ những lúc đó ba mẹ đâu cần biết đến cảm nghĩ của con? Lúc đó tinh thần con căng thẳng, mệt mỏi, lo sợ và biết bao lần con chỉ muốn đi đâu đó xa thật xa...
Nếu có yêu thương con thì xin ba mẹ, ngoài vai trò và nghĩa vụ làm cha làm mẹ đối với con, hãy làm bạn với con đi. Hãy chịu khó lắng nghe nhiều hơn để thông cảm, thấu hiểu và tôn trọng suy nghĩ, tâm tư, nguyện vọng của con. Mỗi khi con vấp ngã hay buồn bực trong cuộc sống, con rất cần sự thương yêu gần gũi, chia sẻ, những lời nói dịu dàng mềm mại động viên, vỗ về và nâng đỡ của ba mẹ để hướng dẫn cho con sống tốt hơn.
Và điều sau cùng con muốn thổ lộ với ba mẹ, con rất tủi thân và cảm thấy cô đơn, cứ mỗi khi làm về, con luôn phải ăn cơm chiều một mình. Gia đình mình đã từ lâu thiếu không khí của một bữa cơm gia đình thân mật, ấm cúng, rộn ràng tiếng nói, tiếng cười và tràn đầy tình yêu thương...
Con hi vọng ba mẹ sẽ đọc được những dòng tâm sự này của con, sẽ không quá muộn lắm đâu để ba mẹ nhận ra những điều ba mẹ chưa bao giờ hiểu con… để hiểu, thông cảm và gần gũi con nhiều hơn.
KHANH NGUYEN

Mien trung mua nay...

Quê nhà, miền Trung lại lũ! Từng đợt lũ kéo dài khiến mắt mẹ quầng thâm vì bát cơm, manh áo cho con. Ba vẫn chân trần những đêm gió mưa buông lưới cho sáng mai có hàng ra chợ. Những con cá mình tròn nơi biển khơi nuôi con khôn lớn.
Năm tháng đi qua con xa rời vòng tay ba mẹ, xa rời biển cả ấm êm. Con đi học theo niềm tin của con, niềm tự hào xen lẫn âu lo của ba mẹ. Con đi học đại học…
Ra thành phố, nơi phồn hoa lạ lẫm con nhớ bát canh ngao tay mẹ trao béo ngậy. Con nhớ ánh nhìn thương yêu của ba. Rồi con nhớ khi mình khóc gục vào vai ba nơi bến ga vội vã. Tiếng ba sao nghe ấm: “Cố lên con gái của ba! Cố lên con, ba mẹ chờ và tin ở con”.
...Nhưng rồi nhìn bạn bè nơi phố xá đông vui diện những bộ cánh thật sang và thật mốt, con thèm khát. Con quên lời của mẹ. Mẹ ơi! con đi vào lối mòn của những cô gái quê ăn chơi xa xỉ tóc ép, quần jean, áo chẽn… Con tung tăng, con quên đi con là con của ba, con của người ngư dân với sóng biển mặn mòi...
Hai năm đại học trôi đi với những vất vả, lo toan của ba mẹ, thói buông thả của con. Ngày qua đi, tháng năm trôi vào vô thức, những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ hằn thêm. Nỗi đau đáu thương con khiến đôi mắt ba sâu hoắm. Con biết và nhận ra lỗi lầm những tháng ngày bỏ quên ấy.
Nhưng may mắn sao, con giật mình chợt tỉnh. Và rồi, con vực lại chính mình qua những giờ chăm chú nghe giảng, qua những bài tiểu luận được thầy đánh giá cao. Con chăm viết thư về cho ba mẹ. Con phụ thêm ba mẹ bằng những đồng tiền gia sư vất vả. Con chua xót nhận ra giá trị những đồng tiền của mẹ cha, những đồng tiền một thời con đánh rơi vào khoảng tối.
Giờ đây, ngồi nghe mưa nơi phòng trống, tin bão ở nơi có ba và có mẹ. Con đau! Con cầu trời cho ba không ra khơi ngày hôm ấy. Con mong ruộng muối của mẹ cất xong. Những hạt mưa to thật là to rơi vào tim con nhói buốt. Ba mẹ ơi! Mong ba mẹ bình yên...
Đêm xuống, mưa vẫn rơi, con chạy vội vã ra trạm điện thoại gọi điện cho ba mẹ. Người hàng xóm giọng ngái ngủ, mà tim con dịu êm đến lạ. Biển cả đã yên bình, nắng đã nhen và ba mẹ vẫn khỏe. Ba vẫn tin ở con và mong con trở về là một cô nhà báo. Mẹ vẫn thầm quầng với nỗi lo từng ngày trên vai đôi quang gánh gồng ước mơ của con chắp cánh. Lời cảm ơn nghẹn ngào con nói mà như hát ở tim con. Mẹ ơi! Ba ơi! Biển cả đã yên và những con cá lại vẫy vùng vui sướng.
Đêm qua đi, trời sắp bình minh và phố xá bắt đầu ồn ã. Con mệt nhoài tranh thủ giấc ngủ cho tiết học buổi chiều tỉnh táo hơn. Trong giấc mơ con, con thấy ba mẹ mỉm cười và nhìn con thật âu yếm. Con cười thật tươi và thổn thức lời dễ thương: “Ba mẹ của con ơi! Con yêu ba mẹ!”.
NGUYỄN THU HÀ

Ban thu di bang doi giay cua con


Bà Trish Summerfield - giám đốc Chương trình giáo dục các giá trị cuộc sống (Living value - LVEP) tại VN - đã hỏi như vậy khi chia sẻ với PV câu chuyện của bố mẹ và con.
Hạnh phúc hay thành đạt?
* Theo ông Charles Hogg - giám đốc Trung tâm Tịnh dưỡng châu Á - Thái Bình Dương: "Nếu mười năm trước phụ huynh Úc thích con họ trở thành kỹ sư, luật sư, bác sĩ thì hiện tại họ chỉ muốn con mình là người quân bình cả tình cảm lẫn tinh thần, nghĩa là thành người tốt". Bà có thể giải thích thêm điều này ?
- Không chỉ ở Úc, một số nước khác như Anh, New Zealand, lựa chọn của các phụ huynh cho con họ vẫn là hạnh phúc, là một người tốt thay vì trở thành bác sĩ, luật sư... Thống kê trích từ báo cáo của chương trình "Các công thức cấu thành hạnh phúc" đặt vấn đề cho các phụ huynh: "Trong xã hội ngày nay cần làm giàu hơn hay cần hạnh phúc hơn", 81% chọn ngay hạnh phúc! Chỉ 77 người trong số 1.000 người được hỏi cho rằng hạnh phúc khi có nghề nghiệp ổn định. 52% giáo viên Anh khẳng định "họ muốn học trò được học về kỹ năng sống, phong cách sống hơn là học về chuyên ngành…".
* Vì sao lại có sự thay đổi nói trên?
- Ở Anh, so với 50 năm trước, số người nghiện ma túy cao gấp 200 lần. Những năm gần đây, mức độ tự tử trong giới trẻ Úc và New Zealand thay nhau đứng ở tốp đầu thế giới; trong khi số người hạnh phúc ngày càng giảm dần, dù rằng phần lớn họ đều có thu nhập cao. Vị trí xã hội cao có thể cho bạn cuộc sống đầy đủ nhưng đó không phải là công thức để có hạnh phúc.
* Nhiều phụ huynh VN lại giáo dục con mình theo hướng đề cao sự thành đạt qua việc ép trẻ học quá nhiều thứ. Bà nghĩ sao về điều này?
- Trở thành ai đó mà bố mẹ muốn hay trở thành người mà chính mình muốn, con bạn sẽ hạnh phúc với lựa chọn nào hơn? Ở châu Á, rất nhiều phụ huynh muốn con mình trở thành bác sĩ. Đặt một cột mốc phấn đấu mà không tìm hiểu xem con cái có thích và thích hợp với sự lựa chọn đó hay không, bạn đã tạo áp lực cho con mình.
Hãy đi bằng đôi giày của con!
Yêu thương là một trong năm giá trị quan trọng cha mẹ cần hướng dẫn cho trẻ (ảnh mang tính minh họa) - Ảnh: Thanh Đạm* Theo bà, những điểm quan trọng trong giáo dục phong cách sống, giá trị sống cho trẻ là gì?
- Năm giá trị quan trọng để hướng dẫn cho trẻ là: bình an, yêu thương, nhận thức giá trị bản thân, được tôn trọng và hiểu biết. Ba giá trị nền tảng là yêu thương, bình an và tôn trọng. Bình an ở đây là môi trường cho trẻ. Một số trường học đưa ra nguyên tắc phải tạo được bầu không khí bình an, ở đó trẻ tự do phát huy sáng tạo. Vừa học vừa chơi; học qua chơi, giáo dục trẻ qua ứng xử…
Và khi trưởng thành, dù là giáo viên, công nhân hay gì đi chăng nữa, trẻ có sự tự tin vững vàng về bản thân mình và cả kỹ năng giải quyết xung đột. Để hiệu quả, các bậc phụ huynh cũng phải cam kết sẽ tạo môi trường bình an tương tự ngay tại gia đình mình.
* Nhưng nếu chỉ yêu cầu trẻ trở thành người tốt, không khuyến khích trẻ thành người thành đạt liệu sẽ làm trẻ không có chí tiến thủ?
- Hãy để con mình quyết định và lựa chọn. Rất nhiều người trong chúng ta học tập miệt mài, suốt cả tuần để làm một công việc nào đó mà lại không được học cách để là người thực hiện công việc đó. Nhiều bà mẹ được dạy rằng làm mẹ thì phải làm thế này thế kia, nhưng không được dạy để là mẹ thì phải như thế nào? Vì thế, hãy là người hướng dẫn để con bạn "là” ai chứ đừng "làm" theo những chỉ bảo. Thay vì bắt trẻ chọn lựa, bố mẹ hãy hướng dẫn để con sống và chọn nghề chúng thích. Sự cạnh tranh sẽ đồng hành với tiến thủ.
* Nhiều phụ huynh cho rằng giữa họ và con cái dường như có một bức tường khi con vào tuổi teen…
- Trẻ con có nhiều chặng đường phát triển: 0-2 tuổi, 2-4 tuổi, 4-8 tuổi, 8-14 tuổi, từ 14-18 tuổi... Ở mỗi chặng, bố mẹ hãy thử "xỏ”chân vào đôi giày của trẻ và đi vài dặm đường, bạn sẽ hiểu con mình hơn.
Không ít phụ huynh cùng con tham dự các khóa học của LVEP (tại 85 Phó Đức Chính, Q.Bình Thạnh, TP.HCM) tỏ ra bất ngờ trước ứng xử, cách giải quyết tình huống của con, như thể họ lần đầu tiếp xúc với nhau. Vấn đề lớn ở đây là chúng ta thường không lắng nghe nhau tốt. Khi trẻ có hành xử không hay, không đúng, bố mẹ phải đặt mình vào vị thế khách quan, đưa chân vào đôi giày của con để hiểu và chia sẻ. Đồng thời cùng con lùi lại một bước, xem lại thái độ như thế có ổn không, có ảnh hưởng đến các mối quan hệ không.
* Những tối kỵ trong giáo dục con cái là gì, thưa bà?
- So sánh và áp đặt con vào một chuẩn mực nào đó. Chẳng hạn con phải đứng nhất lớp mới là ngoan… Sự thờ ơ của bố mẹ cũng làm hư trẻ. Nếu trẻ không học được từ bố mẹ, thầy cô thì sẽ học từ bạn bè, từ những bạn có tính cách tương đồng. Khi ấy bản thân các em như một quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
VI THẢO thực hiện

Thua co con da lon


Sáu năm học tập làm việc tại TP.HCM cũng là sáu lần tôi đón ngày 20-11 trong nỗi nhớ da diết về một người cô kính yêu nơi huyện nghèo của tỉnh Phú Yên.
Ngày ấy, ngôi trường cấp II của tôi hiền lành nép dưới những tán cây xanh rì và thơm hương ruộng đồng bát ngát. Huyện nghèo. Chỉ giàu hạt lúa và những đôi bàn tay cần cù. Sáng, con nít ôm cặp đi học chữ, chiều về học… chăn trâu, cắt lúa, nấu cháo heo… phụ ba má. Thằng bé tôi cũng không nằm ngoài “vùng phủ sóng” ấy.
Con nít huyện nghèo, học cưỡi trâu, tắm sông nhanh hơn học… tiếng Anh. Cũng vì vậy mà ngày đầu tiên cô vào lớp (cô là giáo viên Anh Văn), mấy chục “thiên thần nhỏ” do tôi làm thủ lĩnh (tôi là lớp trưởng) chuẩn bị ngay bộ mặt căng thẳng. Tôi nghịch ngợm nghĩ cái dáng cao gầy rất hợp với cái tên dài… bằng bờ ruộng của cô: Phạm Nữ Ngọc Tâm.
Ấy vậy mà thiệt tự nhiên, dáng vóc hao gầy ấy, giọng nói ấm nóng rặt miền Trung và cách dạy hấp dẫn đã “hút hồn” lũ tiểu quỷ chúng tôi. Thương cô, chúng tôi “thương mến thương” luôn cái tiếng Anh tưởng xa xôi ấy.
Nhìn cô, tự dưng tôi nhớ má. Nhưng má không khắc khổ như vậy, má còn có ba, có tôi, cô chỉ có một mình với mái nhà bé bé dưới bóng tre. Còn nhớ, có buổi chiều tôi tung tăng như bay về nhà chỉ vì được cô xoa đầu âu yếm và hỏi thăm về ba má, ông bà nội. Trẻ con vốn ích kỷ. Tôi vô tư “xí” hết những yêu thương của cô về phần mình.
Khi có dịp ngồi lại bên nhau, chúng tôi lặng người khi không hẹn mà gặp, mỗi đứa đều nhắc đến cô.
Có dịp về quê, khi đã là sinh viên, tôi ghé thăm cô. Vẫn mái nhà tranh hiền lành khép nép, vẫn một dáng cô thêm hao gầy vào ra. Thật lạ, 20 tuổi, tôi vẫn cứ thấy mình như cậu nhỏ ngày nào mừng rơn khi được cô xoa đầu. Nắm lấy bàn tay tôi cứng cáp, cô dặn: “Khi có người yêu, em nhớ đưa bạn ấy ghé thăm cô ngen!”. Tôi gật đầu mà đâu biết lời hứa ấy mãi mãi không thực hiện được.
Một năm sau, tôi biết tin cô bị bệnh ung thư qua một người bạn. Tuổi trẻ vốn lạc quan, tôi đinh ninh rồi cô sẽ qua khỏi. Ép mình giữa những bộn bề lo toan, những lúc hiếm hoi soi lại mình, tôi lại nhớ mái nhà nhỏ, bóng tre hiền lành nơi cô đơn chiếc đi về. Lòng dặn lòng sẽ về thăm cô…
Rồi một ngày, tôi lặng người khi nghe đứa bạn ngẹn ngào bên kia điện thoại: “Cô Tâm mất rồi!”. Mái trường nhỏ, dáng cô hao gầy, bàn tay cô ấm… ào về trong tôi.
Tết. Tôi đưa em men theo con đường đất thơm mùi rơm rạ quê nghèo. Dừng lại trước mái nhà nhỏ vắng bóng cô, kể em nghe lời hứa năm xưa. Nghe lòng mình thao thức…
Có ai đó gọi 20-11 là Tết thầy cô. Mẹ tôi cũng hay nhắc câu “Mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy” trong những phút giao thừa thiêng liêng. Dường như, tôi chưa kịp nói thành lời với cô rằng tôi kính yêu cô thế nào?
Tự dưng, thèm được cô xoa đầu, thèm được vòng tay: “Thưa cô, con đã lớn”. Yêu thương ơi, có bao giờ là quá muộn để nói nên lời?
PHẠM TRỌNG CHINH (Công ty Unilever VN, TP.HCM)

Giai quyet hau qua lu lut : Sinh vien co mat


Những ngày này ở nhiều tỉnh thành miền Trung, không chờ lũ rút, đã có ngay những chiếc áo xanh tình nguyện của đoàn viên, thanh niên (ĐVTN) xung kích... cật lực hỗ trợ người dân...
Quảng Nam: tình nguyện tại chỗ ngay trong lũ
Ở Hội An, trưa 12-11 trong lúc lũ đang đạt đỉnh, vừa tạnh một đợt mưa, 50 ĐVTN Thị đoàn Hội An tức tốc bám thuyền, leo canô, tròng trành trên những chiếc ghe chèo tay đi vào những vùng bị nước lũ cô lập: Cẩm Kim, Cẩm Nam, Cẩm Phô… Bí thư Thị ủy Hội An Nguyễn Sự trực tiếp ra bến đò trực chiến cùng các ĐVTN: "Nhiều người trong số họ nhà cũng bị ngập lũ, nhưng khi được phổ biến không bạn nào từ nan".
Sáng 17-11, mưa như xối, nước bắt đầu dâng nhưng 80 ĐVTN TP Tam Kỳ lại lên đường chi viện xã Duy Vinh, Duy Phước (huyện Duy Xuyên). Nước bắt đầu lớn, đội ĐVTN xung kích này được điều động quay trở lại Tam Kỳ để tham gia cứu hộ, cứu nạn đợt lũ mới. 40 cán bộ cơ quan tỉnh đoàn lội nước, lội bùn mang từng thùng mì tôm, nước uống đến người dân trên các chuyến xe bị kẹt dọc QL 1A.
Và trong những ngày nghỉ cuối tuần này, hàng ngàn bạn trẻ vẫn dầm mình trong mưa giúp dân dọn dẹp bùn đất, vệ sinh đường làng, ngõ xóm, khu dân cư, trường học. Bí thư Tỉnh đoàn Nguyễn Thị Thu Lan cho biết ngoài các đội thanh niên xung kích tại địa phương, tỉnh đã mời gọi được 5.000 lượt ĐVTN giúp dân và chắc chắn sắp đến sẽ nhiều hơn. Tỉnh đoàn nơi đây còn tổ chức ĐVTN từng thôn xã giúp dân tại chỗ. Những vùng bị thiệt hại nặng thì tăng cường thêm ĐVTN ở phía bắc, Đoàn khối đến giúp dân.
Sinh viên Huế vào cuộc!
Tại Huế, Tỉnh đoàn Thừa Thiên - Huế và BCH Đoàn Đại học Huế đã mời gọi đoàn viên - sinh viên tình nguyện dọn bùn giúp các trường trên địa bàn TP Huế. Ngay ngày đầu phát động, hơn 1.000 sinh viên của ĐH Huế đã tìm đến sẵn sàng vào cuộc.
Ngày 15-11, bốn nhóm sinh viên tỏa về các trường Tiểu học Phú Lưu, Tiểu học và mầm non Phú Hiệp, THCS Phan Sào Nam (TP Huế).
Tại Trường Tiểu học Phú Lưu - phường Vỹ Dạ, nơi nước lũ ngập sâu hơn 2m, các sinh viên chia thành nhiều nhóm dọn, xúc bùn; vận chuyển; lau dọn bàn ghế, nền nhà, tường vách, dụng cụ dạy học... Thầy Lê Văn Chiến, hiệu trưởng Trường THPT Phan Sào Nam, xúc động: "Chừ yên tâm rồi. SV tình nguyện làm nhanh và nhiệt tình quá”.
Anh Dương An, bí thư Tỉnh đoàn Thừa Thiên - Huế, cho biết: sẽ tiếp tục đưa lực lượng đoàn viên - sinh viên làm nòng cốt kết hợp với lực lượng đoàn địa phương dọn sạch bùn lầy tất cả trường mẫu giáo, tiểu học và THCS ở TP Huế.
Đà Nẵng: băng lũ, lội nước đưa hàng đến bà con
ĐVTN huyện Hòa Vang (Đà Nẵng) vận chuyển, trao quà bạn đọc báo Tuổi Trẻ đến vùng lũ khi nước chưa rút - Ảnh: Kỳ AnhNgày 13-11, khi nước lũ vẫn còn mênh mông các xã vùng "rốn lũ” huyện Hòa Vang, quận Cẩm Lệ (Đà Nẵng), báo Tuổi Trẻ quyết định cứu trợ khẩn cấp. Thành đoàn Đà Nẵng tức tốc huy động hàng trăm lượt ĐVTN bốn xã hỗ trợ vận chuyển, trao hàng lương thực, thực phẩm đến kịp thời, tận tay những người dân. Cả bí thư, phó bí thư cùng với ĐVTN, đội CTXH của báo băng lũ, xắn quần lội nước đưa hàng đến tận nhà bà con.
Ngay sau đó, Bí thư Thành đoàn Đà Nẵng Ngô Văn Thắng đã quyết định thành lập các đội thanh niên xung kích xã, phường, quận, huyện. Hàng vạn ĐVTN Đà Nẵng được mời gọi đến các xã bị ngập lụt nặng nhất như Hòa Xuân, Hòa Nhơn, Hòa Phong. Hôm nay 18-11, ĐVTN TP Đà Nẵng sẽ đồng loạt ra quân dọn dẹp vệ sinh môi trường, giúp dân ổn định cuộc sống sau lũ.
V.Hùng
Bình Định: thanh niên và y, bác sĩ trẻ tình nguyện vào vùng lũ
SV Trường CĐSP Bình Định khắc phục lũ tại phường Nhơn Phú (TP Qui Nhơn) - Ảnh: Thu Hà
Anh Phạm Vĩnh Thái - bí thư Tỉnh đoàn Bình Định - cho biết: Ngay sau khi nước lũ rút, với chủ đề "Chung tay khắc phục hậu quả mưa lũ” ngoài các đội TN tình nguyện, xung kích các xã, phường, thị trấn trong tỉnh, 12 đội TN và y bác sĩ trẻ tình nguyện đã có mặt tại các điểm then chốt, các vùng trọng điểm của lũ để khám bệnh cấp thuốc miễn phí, tặng quà các gia đình có người bị chết, bị thương, nhà bị sập, tặng quà, làm vệ sinh môi trường, tiêu độc khử trùng nguồn nước, khắc phục đường giao thông, các công trình thủy lợi,…
Tổng trị giá của đợt hoạt động cao điểm trên gần 100 triệu đồng. Hiện các hoạt động của tuổi trẻ Bình Định đang tiếp diễn ở nhiều nơi trong tỉnh.
Hà Cát