Thứ Ba, 20 tháng 11, 2007

Tinh yeu khong qua duong


"Đã lâu quá rồi. Hãy để chuyện ngày xưa là kỉ niệm. Mình sẽ là những người bạn tri kỉ của nhau, phải không anh". Em nói như vậy, rồi đưa tôi địa chỉ của mình.
Sau 8 năm, tình cờ tôi gặp lại em trong chuyến lấy tư liệu ở cơ sở cùng cơ quan.
Em là người đã cho tôi biết thế nào là tình yêu. Tôi quen em thật tình cờ. Bữa tiệc sinh nhật chị cùng cơ quan hôm ấy tàn lúc 22g. Còn sớm, nên tôi bị mấy người bạn làm cùng tổ lôi đi "giải khuây".
Chỉ 15 phút sau một cú điện thoại, em cùng hai cô gái khác đã có mặt tại điểm chúng tôi ngồi uống nước. Lúc ấy, trong mắt tôi, em là một cô gái có mái tóc đỏ hoe, mặt đầy son phấn, và không chút thiện cảm. Tôi không để ý mấy đến em.
Thật bất ngờ, không hiểu sao em có số và gọi điện cho tôi ngay đêm ấy. Em nói đang buồn và cần có người nói chuyện. Tôi đồng ý vì cũng tò mò muốn biết những người sống bằng "vốn tự có" thì như thế nào.
Kể từ hôm ấy, những lúc "rảnh rỗi" em đều gọi cho tôi. Điểm hẹn em chọn là Hồ Tây, em nói đó là nơi rất thơ mộng và là nơi tìm được con người thật của chính mình. Em kể về mình, về gia đình và cả những tủi nhục của cái nghề mình làm. Còn tôi, để thỏa mãn tính hiếu thắng của bản thân, nên luôn có mặt khi cần người tâm sự. Ngay cả khi đang làm việc hay đêm đã khuya, tôi cũng có thể đến uống nước và tán gẫu cùng em.
Ban đầu tôi nghĩ những gì em nói đều là lời giả dối, những bất hạnh em kể chỉ là chiêu thức, mánh khoé trong nghề. Nó chỉ có thể qua mắt người khác chứ sao gạt nổi tôi. Có lần tôi hỏi bao giờ thì bỏ nghề? Em cười tươi và nói khi có ai đó yêu mình chân thành...
Rồi chính sự chân thành của em đã làm tôi thay đổi. Thời gian dần làm tôi quen với những cuộc gặp gỡ kia. Tôi thấy nhớ nhung, rồi thấp thỏm khi không gọi được cho em. Tôi bối rối, lo lắng khi hay tin em bị ốm. Không gặp được em, nỗi nhớ cứ trào dâng lên trong lòng... Thế rồi hai cánh tay tôi xiết chặt thân hình nhỏ nhắn kia khi em nói yêu tôi.
Em mở một tiệm gội đầu gần nơi tôi sống. Bỏ qua tất cả, tôi và em đã có những ngày thật hạnh phúc.
Nhưng, chẳng hiểu sao chuyện lại đến tai mẹ tôi. Bà không cho phép tôi đến với em dù có thuyết phục thế nào. Còn em thì ra đi không một lời để lại sau buổi mẹ tôi tìm đến gặp.
8 năm trôi qua. Em giờ hạnh phúc bên chồng và hai con. Tôi cùng vợ con cũng ấm áp trong gia đình mình. Và kể từ hôm tình cờ gặp lại, chúng tôi đã trở thành bạn tri kỉ....
NGUYỄN HUY TUẤN, Đan Phượng, Hà Tây

Mot ngay mua xa


Kỷ niệm về anh còn đầy cả một trái tim của tôi, vậy mà anh đã đi xa mãi. Mùa mưa lại đến vậy mà tôi vẫn cứ một mình với những nỗi nhớ mang tên anh.
Ảnh minh họaTTO - Tôi quen anh lúc mới vào ĐH. Hồi ấy tôi để tóc và mặc đồ như con trai. Đúng nghĩa của từ "bụi bặm". Anh học trước tôi 2 khoá, là dân công nghệ, còn tôi lại lao vào nghề báo với sự ham thích của một con nhóc bướng bỉnh.
Lúc đầu, không ai nghĩ là anh sẽ thích tôi vì anh quá mẫu mực, lúc nào quần áo cũng xếp thẳng pli còn tôi thì ngượic lại với anh tất cả. Tôi cũng không biết vì sao anh lại thích một con bé như tôi. Tôi hay vòi quà, đòi anh chở đi ăn nhưng món anh không bao giờ thích như me, xoài, mực nướng… vậy mà anh vẫn đi. Anh còn cố gắng tỏ vẻ thích thú, tôi bật cười vì điều đó.
Ngày 20-10, anh nhờ tôi đi mua quà với anh, anh nói là mua cho bạn gái anh. Tôi cũng cố gắng chọn món quà thật hợp với ý… tôi. Tối 19-10, anh mang quà và hoa đến ký túc xá lúc…23g, anh nói tặng tôi. Tôi chỉ đơn giản nghĩ đấy là sự quan tâm của những người bạn với nhau, tôi nhận. Và rồi thật bất ngờ khi biết chính tôi chọn quà tặng tôi.
Những năm ĐH trôi qua nhẹ nhàng với những lần tôi cố lẩn tránh anh khi biết anh thích tôi. Bạn bè chọc, tôi mặc kệ vì với tôi mọi chuyện không là gì cả. Ngày ra trường, tôi kịp nhận ra hình như mình cũng đã thích anh. Nhưng tôi không biết làm sao để nói ra tình cảm của mình, tôi tự đánh lừa rằng đó chỉ là ảo giác.
Tháng 10, Huế mưa. Anh được giữ lại trường, còn tôi thì mải chạy ngược chạy xuôi lo việc. Cuộc sống cứ thế cuốn tôi đi cho đến một hôm anh đến nói anh về quê vì ở nhà nứt to, nước lũ tràn vô nhà. Đấy cũng là lần cuối cùng tôi gặp anh...
Tôi hay tin qua bạn bè rằng anh bị nước cuốn khi bơi ra giữa dòng cứu đứa trẻ bị nước cuốn. Trái tim tôi nghẹn thắt khi hay tin anh mất. Sau một tuần người ta mới tìm thấy anh. Ngày anh ra đi trời mưa tầm tã.
Đã 2 năm ngày 20-10 tôi tự mua hoa tặng mình và mua hoa cho cả anh. Ở phương xa ấy, chắc anh sẽ vui khi biết tôi tự quan tâm, chăm sóc cho mình hơn.
THANH HIỀN, Huế

Em muon giu cho minh mot uoc mo


Em và cô ấy học chung khoa kinh tế ĐHQG TP.HCM, lần đầu tiên em thấy cô ấy là tại khóa học quân sự của trường vào tháng sáu vừa rồi.
Kể từ hôm đó, ngày nào sau khi tan học, em cũng lặng lẽ theo sau cho tới khi cô ấy lên xe buýt, và chỉ ở đằng xa mà thôi.
Cô ấy có đôi mắt hiền, nụ cười nhẹ nhàng và là một người con gái thông minh (em nghĩ vậy). Giai đoạn đó, chúng em sắp thi cuối kỳ 2, nghĩ về cô ấy làm em cảm thấy quyết tâm hơn trong việc học. Tổng kết cuối kỳ 2 em được 7,9 thay vì 6,9 như học kỳ 1. Bây giờ, hằng ngày em vẫn lặng lẽ đứng từ xa ngắm cô ấy. Sở dĩ em không dám gần cô ấy vì ba lý do:
1. Em luôn cảm thấy không tự tin khi đứng trước mặt các bạn gái. (dù em cao 1,78m, cô ấy không cao lắm).
2. Em chỉ sợ khi biết rõ về cô ấy lại không còn cảm giác như bây giờ, em thích giữ cho mình một giấc mơ.
3. Em lo lắng những chuyện như thế này sẽ ảnh hưởng tới việc học của hai người - nhất là với cô ấy. Còn mình, em cũng không muốn dừng ở mức “SV khá”!
Em bối rối quá... (T.Đ.)
- Tư vấn của TS tâm lý học Huỳnh Văn Sơn:
Một chàng trai rất khỏe khoắn, một chàng trai rất mạnh mẽ... sao lại nhút nhát như thế chứ em? Đôi lúc trong cuộc sống chỉ cần một vấn đề mình suy nghĩ tiêu cực thì có thể làm tiêu tan năng lượng tích cực của mình đấy, em ạ! Em là một người đàn ông có khát vọng, em là một người đang rộn rã trái tim yêu - nếu cảm thấy rất cần để nói tiếng yêu, để yêu và được yêu thì tại sao lại từ chối?
Nếu muốn học tốt, tìm việc thật tốt và hình ảnh người đó chưa đủ sức hút cũng như chính mình chưa quyết, thì dừng lại là điều hợp lý. Lẽ đương nhiên nếu vừa học vừa yêu thì mọi chuyện vẫn có thể "chạy tốt" khi em đừng đắm, đừng say quá sớm.
Dừng lại hay tiến tới trong mối quan hệ này không chỉ phụ thuộc vào em mà còn phụ thuộc vào cô ấy nữa chứ? Nếu người ấy cũng yêu quí em, chắc chắn không thể không lên tiếng. Và biểu hiện dễ thương ấy có thể là một ánh mắt, một cái nhìn, một cử chỉ vụng về...
Nếu đã có thời gian và điều kiện quan tâm, tại sao không cố gắng tiếp tục quan tâm? Nếu có những cơ hội tiếp cận, tại sao lại không nỗ lực để dò xét? Việc chênh lệch về chiều cao cũng không phải là vấn đề để em và cô ấy mất tự tin hay tự tin hơn nếu như sự hòa hợp về tâm hồn diễn ra. Đó mới chính là yếu tố quan trọng chứ em?
Yêu hay không yêu, như đã nói, không hoàn toàn ảnh hưởng tiêu cực đến sự nỗ lực và cố gắng của bạn trong học tập, mà vấn đề quan trọng là yêu như thế nào? Khi cả hai người yêu nhau có mục tiêu, luôn nỗ lực để hoàn thành mục tiêu cuộc đời mình, luôn cố gắng hết sức để dựng xây mục tiêu chung, thì không có gì phải quá lo lắng.
Giữ cho mình cảm giác thích thích, mơ mơ tưởng tưởng cũng là điều khá hay, nhưng thật sự em đã cân nhắc và suy nghĩ để chọn lựa? Nếu quyết định như thế thì nên dừng ở mối quan hệ này. Nếu không muốn chọn con đường ấy và cảm giác ấy thì không có gì khác hơn là... tấn công khi đã làm chủ tình huống. Thành công sẽ đến với bạn nếu bạn có quyết tâm và ý chí. Thân!
TS HUỲNH VĂN SƠN

Loi thay am mai


Đây là bài viết về một câu chuyện có thật, về một thầy giáo mà tôi nhớ mãi. Giờ thầy đã ra đi vĩnh viễn. Nhân dịp 20-11, tôi xin gửi bài này đến quý báo, như một lời cảm ơn đến thầy và mong các thầy cô giáo khác sẽ phát huy vai trò tốt đẹp của sự nghiệp trồng người mà mình Hôm nay gọi về nhà, hỏi thăm gia đình, tôi thật ngạc nhiên khi người nghe điện thoại là đứa em trai đang học cấp ba. Tôi thấy hơi lạ, tại sao hôm nay nó không đi học nhỉ?
- Sao hôm nay em không đi học vậy?
Nó đáp:
- Hôm nay trường em được nghỉ để tiễn đưa thầy Đoàn Nam, anh ạ.
- Thầy Đoàn Nam dạy môn văn? – Tôi gặng hỏi.
- Dạ, đúng rồi đó anh!
Tôi như nín thở, trong lòng dâng lên một nỗi niềm thương tiếc vô bờ.
Gác máy rồi mà tôi vẫn không tin đó là sự thật, liền gọi cho đứa bạn thân. Nó ngập ngừng: - Thầy mất hôm chủ nhật... Giờ thì không phải là mơ ngủ nữa rồi. Thầy đã ra đi. Bao nhiêu ký ức của thời cấp ba ùa về một lúc, làm tôi thấy nhớ và buồn quá!
Thầy đã dìu dắt chúng em làm những bài văn đầu tiên của thời cấp ba, đã mang đến cho tụi em những buổi học văn không bao giờ chán, người đã thổi hồn vào những bài thơ, bài văn làm cho lời giảng của thầy khiến lũ học trò mê mẩn... Học với thầy, không có đứa nào còn ngại môn Văn, mà ngược lại, đứa nào cũng vui mỗi khi sắp đến tiết Văn, sắp gặp thầy Đoàn Nam...
Dáng thầy cao, gầy, giọng nói ấm áp và truyền cảm. Thầy, một giáo viên lâu năm trong ngành giáo, với niềm đam mê đứng lớp môn văn, có một giọng nói mang sức cuốn hút lạ kỳ, trầm bổng theo âm điệu của mỗi bài văn, bài thơ. Giờ còn đâu giọng nói ấy, còn đâu những buổi được nghe thầy hát, thầy ngâm thơ, có khi là những bài thơ do chính thầy cảm tác…
Nhớ những ngày ôn thi tốt nghiệp, giờ giải lao nào chúng em cũng tụ lại với nhau, trao đổi, cười đùa, lắm khi còn dám cả gan trêu chọc thầy cô nữa chứ. Có lần chúng em trêu thầy Hải và một cô giáo mới về. Hỏi tên cô thì thầy Hải không nói, hỏi cô thì cô ngại, má ửng hồng... Thầy đứng ngoài cười, chỉ tay về hướng Đông và ngân lên:
"Đông phương bạch sắc dĩ thành hồng"
Cả bọn chúng em được một dịp bất ngờ, cả nhóm cười, mà thầy Hải cũng không nhịn được cười, vừa cười vừa đỏ mặt.
Trong buổi liên hoan lớp cuối năm, thầy đã tặng cho chúng em những lời chúc thân thương nhất, trước khi chúng em bước vào một bước ngoặt lớn của cuộc đời, một bước ngoặt mà từ đó sẽ không có thầy bên cạnh để hàng tuần giảng văn cho chúng em nghe...
Những lần sau đó chúng em về vẫn đến thăm thầy. Cả nhóm đúng là quậy ghê luôn. Nhớ năm đầu tiên khi chúng em mới bước chân vào quãng đời sinh viên, kéo nhau qua nhà thầy, lúc nhà thầy chưa xây ấy, vui ghê, nào là nghe thầy đọc thơ, nào là nghe thầy nói chuyện vui, và trêu chúng em bằng những câu đùa mà ai cũng hải cười.
Thầy ơi, thầy còn nhớ cái con bé Lã Bất Lương và nhóc Lê Thanh Sang không thầy, cả nhóc ròm Ngọc Minh và con nhỏ Thạch Thảo nữa đó... Giờ thì chúng em đi học, đi làm, mỗi đứa một phương…
Thời gian trôi qua, nào ai có ngờ, trong một lần thầy đi khám bệnh tại TP.HCM, bác sĩ bảo thầy bị viêm dây thanh liệt, phải phẫu thuật. Sẽ chẳng có gì nếu đó là căn bệnh bình thường. Điều đáng nói ở đây là sau khi phẫu thuật, có thể thầy sẽ không thể nói được, có nghĩa là cũng không thể lên lớp được...
Tết vừa rồi chúng em sang nhà thầy, nhưng thầy đang ở bệnh viện. Khi thầy về nhà, thì những học trò cũ của thầy lại đã đi học xa.
Hè đến, em cùng mẹ đến thăm thầy. Thầy mệt nên nằm trong phòng. Em vào, cầm tay thầy một lúc. Bàn tay thầy đã gầy hơn xưa rất nhiều, mới ốm một thời gian ngắn mà sao thầy sút đi nhanh quá… Xoa bàn tay thầy mà em thấy lòng mình thắt lại... Thầy giơ tay ra hiệu bảo em ra ngoài phòng khách ngồi chơi. Thầy ơi, em biết chứ, biết thầy buồn nhiều. Vốn là một giáo viên dạy thơ, dạy văn, dùng lời nói để mang kiến thức đến cho bao thế hệ học sinh, vậy mà giờ muốn thốt lên lời lại không nói được, bảo ai lại không buồn...
Em tưởng rồi thầy sẽ lại vượt qua căn bệnh quái ác ấy, như bao lần thầy đã vượt qua gian khó của cuộc đời, nhưng nào ngờ thầy đã ra đi... Khi nghe tin thầy mất, em nghẹn lời không nói được.
Thầy ơi, mặc cho cuộc sống bôn ba, thầy vẫn một đời chèo đò đưa từng lớp học sinh qua bến bờ tri thức. Ngày lại ngày, thầy cặm cụi nắm vững tay chèo, chỉ sợ học sinh của mình lạc lối trên đường đời có lắm bão táp, chông gai. Cho đến một ngày, thầy đã ra đi…
Chúng em cầu chúc thầy một giấc ngủ bình yên, không ưu tư sầu muộn. Nếu có kiếp sau, xin cho chúng em lại được làm học trò của thầy, thầy nhé…
NGỌC MINHđã chọn...

Cham nhat ngay 21-11 phai khoi to vu an

TP.HCM - Ngày 19-11, Cơ quan điều tra Công an Q.10, TP.HCM đã chính thức tiếp nhận hồ sơ vụ bốn em học sinh bị các dân quân P.15, Q.10 đánh đập gây thương tích để điều tra, xử lý.
Thượng tá Võ Tương Lai, trưởng Công an Q.10, cho biết các điều tra viên đã tập trung lấy lời khai Huỳnh Tuấn Anh - nguyên chỉ huy phó BCHQS P.15, Q.10. Bước đầu ông Anh đã thừa nhận có việc còng tay, đánh đập các em học sinh. Trong khi đó, bốn đối tượng Lê Thái Quốc Trung, Võ Anh Hoàng, Lê Ngọc Tâm và Nguyễn Phước Thành tiếp tục bị cách ly và quản thúc tại BCHQS Q.10 để chờ lấy lời khai.
Chiều cùng ngày, thượng tá Võ Tương Lai đã trực tiếp chỉ đạo tăng cường điều tra viên, tập trung lấy lời khai, củng cố chứng cứ, chậm nhất đến ngày 21-11 phải khởi tố vụ án. Cơ quan điều tra cũng đang tiến hành các thủ tục tạm giữ súng và còng mà nhóm dân quân dùng khống chế, hỏi cung các em học sinh.
H.K.
>>
Diêm vương phán tội
>> Loại 4 dân quân ra khỏi lực lượng dân quân tự vệ
>> Không thể chấp nhận hành vi bạo lực với trẻ em
>> Chúng tôi lo lắng khi giao con em cho nhà trường
>> Bạo lực đối với trẻ em là tội ác!
>> Tạm đình chỉ 4 dân quân và chỉ huy phó
>> Vụ bốn HS bị đánh đập: Có thể giao công an xử lý

Quang ngai dot duoc chiec tau dai 76m


Đại úy Võ Văn Thơ, hải đội phó Hải đội II, Bộ đội biên phòng Quảng Ngãi, cho biết ngày 17-11, Hải đội II đã vớt được một chiếc tàu nước ngoài (chưa rõ nguồn gốc) có chiều dài 76m, bề rộng 25m trôi dạt tự do trên biển cách cảng Sa Kỳ, xã Bình Châu (Bình Sơn) 2 hải lý theo hướng đông.
Chiếc tàu đã được đưa vào neo đậu tại cảng Sa Kỳ. Hiện Hải đội II đang trực tiếp bảo quản chiếc tàu chờ cơ quan chức năng xuống xử lý. Chiếc tàu chưa được xác định trọng lượng, tuy nhiên các bộ phận máy móc của tàu vẫn còn mới nguyên.
Trong hai ngày qua có hàng ngàn người dân từ khắp nơi trong tỉnh đổ xô về cảng Sa Kỳ để xem chiếc tàu lớn này.
Mặt sàn tàu rộng 25m
Tàu được neo đậu tại cảng Sa Kỳ
VÕ MINH HUY

Da Nang: xin to chuc cuoc thi ban phao hoa quoc te

(Đà Nẵng) - UBND TP Đà Nẵng vừa có văn bản gửi Thủ tướng Chính phủ xin phép được tổ chức thi bắn pháo hoa quốc tế thường niên để tạo ra sản phẩm du lịch mới nhằm thu hút khách đến với miền Trung.
Theo kế hoạch, ban đầu sẽ có năm quốc gia tham dự là Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc và Việt Nam. Việc tổ chức thi bắn pháo hoa sẽ diễn ra vào các dịp lễ hội của TP như liên hoan văn hóa du lịch biển, lễ hội Gặp gỡ Bà Nà... và không trùng vào các ngày lễ kỷ niệm của TP cũng như quốc gia. Pháo hoa sẽ được bắn dọc hai bờ sông Hàn.
Nếu được Thủ tướng Chính phủ chấp thuận, cuộc thi bắn pháo hoa quốc tế đầu tiên tại Đà Nẵng sẽ được tổ chức trong dịp hè 2008.
Q.ĐÀN

Nghiem cam viet tuy tien tam giu nguoi

Theo qui định tại thông tư số 26 do Bộ Công an vừa ban hành, thời hạn tạm giữ người theo thủ tục hành chính không được quá 12 giờ, kể từ thời điểm bắt đầu giữ người vi phạm. Trong trường hợp cần thiết, thời hạn tạm giữ có thể kéo dài hơn nhưng không quá 24 giờ.
Đối với người vi phạm qui chế biên giới hoặc vi phạm hành chính ở vùng rừng núi xa xôi, hẻo lánh, hải đảo thì thời hạn này có thể kéo dài hơn, nhưng không quá 48 giờ. Việc kéo dài thời hạn tạm giữ chỉ được áp dụng trong trường hợp cần phải có thêm thời gian làm rõ lai lịch, thân nhân người vi phạm và những tình tiết quan trọng, phức tạp liên quan.
Trong mọi trường hợp, việc tạm giữ người theo thủ tục hành chính đều phải có quyết định bằng văn bản của người có thẩm quyền. Nghiêm cấm việc tùy tiện tạm giữ người mà không có quyết định bằng văn bản.
Website Chính phủ

Quang ngai tam bien lam 5 hoc sinh bi mat tich.

(Quảng Ngãi) - Ông Võ Thám, phó chủ tịch UBND huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cho biết lúc 10 giờ sáng 20-11, sau khi đi thăm thầy cô giáo nhân Ngày nhà giáo VN, nhóm học sinh Trường THCS thị trấn Châu Ổ đã ra biển Khe Hai, xã Bình Thạnh (Bình Sơn) để tắm biển.
Sóng to gió lớn đã cuốn số học sinh này ra xa bờ. Một học sinh lớp 12 Trung tâm Hướng nghiệp dạy nghề huyện Bình Sơn tên Phạm Tài Hoa và một người dân lao xuống cứu được ba học sinh đưa lên bờ. Hoa lại tiếp tục lao xuống nước nhưng bị sóng biển cuốn trôi mất tích cùng hai học sinh khác.
Cùng ngày, lúc 14g30 tại bãi biển Mỹ Khê, xã Tịnh Khê (Sơn Tịnh), hai học sinh lớp 8 Trường THCS Nghĩa Chánh, TP Quảng Ngãi cũng bị sóng cuốn trôi mất tích khi đang tắm biển.
M.THU - TR.M

Tin bao tren bien dong!



Theo bản tin phát lúc 9g30 của Trung tâm Dự báo Khí tượng thủy văn Trung ương, hồi 7g ngày 21-11, vị trí tâm bão ở vào khoảng 9,6 độ Vĩ Bắc; 116,3 Kinh Đông, trên khu vực phía Đông Nam Biển Đông.
>>
Áp thấp nhiệt đới có thể thành bão
Sức gió mạnh nhất ở vùng gần tâm bão mạnh cấp 8 (tức là từ 62 đến 74 km một giờ), giật trên cấp 8.
Dự báo trong 24 giờ tới, bão số 7 di chuyển chủ yếu theo hướng Tây mỗi giờ đi được khoảng 15 - 20 km và còn có khả năng mạnh thêm. Đến 7 giờ ngày 22-11 vị trí tâm bão ở vào khoảng 10,0 độ Vĩ Bắc; 112,8 độ Kinh Đông. Tính từ tâm bão vùng gió mạnh từ cấp 6 trở lên có bán kính khoảng 200km.
Trong 24 đến 48 giờ tới bão số 6 di chuyển theo hướng giữa Tây và Tây Tây Bắc, mỗi giờ đi được khoảng 10 - 15 km. Đến 7g ngày 23-11 vị trí tâm bão ở vào khoảng 10,4 độ Vĩ Bắc; 111,0 độ Kinh Đông. Tính từ tâm bão vùng gió mạnh từ cấp 6 trở lên có bán kính khoảng 200km.
Do ảnh hưởng của bão, vùng biển phía nam Biển Đông (bao gồm cả quần đảo Trường Sa) có gió bão mạnh cấp 7, vùng gần tâm bão cấp 8, giật trên cấp 8. Biển động rất mạnh.
Ngoài ra do ảnh hưởng của gió mùa đông bắc, vùng biển các tỉnh Trung bộ có gió đông bắc mạnh cấp 6, cấp 7, giật trên cấp 7. Biển động mạnh.
TRUNG TÂM DỰ BÁO KHÍ TƯỢNG THỦY VĂN TRUNG ƯƠNG

Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2007

Chuyen sinh vien


Nga lên thành phố học đại học với ước mơ trở về phát triển quê hương mình bằng con đường du lịch. Trọ cùng phòng với Nga là Phương và Hoa, cả ba cùng là dân tỉnh nên cũng khá hiểu nhau. Phương học cùng lớp Nga, Hoa học khác lớp.
Nga và Phương là dân tỉnh nên ban đầu cảm thấy khó khăn khi hòa đồng với lớp. Thường cả hai chỉ lo vùi đầu vào sách vở, ít quan tâm đến các phong trào trong lớp. Ngoài giờ học Nga làm gia sư để kiếm tiền trang trải cho sinh hoạt.
Hoa là người thích mơ mộng, lại một thân một mình sống xa nhà nên cảm thấy thiếu thốn tình cảm. Để lấp đi khoảng trống đó, Hoa đồng ý quen Thành, sinh viên cùng trường. Chỉ sau một thời gian quen nhau, Hoa đồng ý cùng “góp gạo” sống chung với Thành, bất chấp lời khuyên can của Nga và Phương.
Hoa đi rồi thì Quỳnh dọn về cùng phòng của Nga và Phương. Ban đầu hai người hơi bất ngờ vì Quỳnh cũng là dân tỉnh nhưng gia đình thuộc loại khá giả, Quỳnh dư sức thuê một phòng đầy đủ tiện nghi cho mình hơn là chen vào căn phòng nhỏ này.
Kỳ thi học kỳ 2 gần kề, mọi người vùi đầu vào học ôn, còn những cậu ấm cô chiêu vẫn không màng đến chuyện học hành. Trong phòng thi, ngồi trước Nga là Hương, cũng là một dân ăn chơi, thường xuyên vắng mặt trong lớp. Bài làm của Hương chỉ có nửa trang giấy trắng nhưng khi có kết quả thi thì Hương lại được điểm 8. Nga cảm thấy khó hiểu.
Về phòng, Nga nói với Phương, Phương cũng cảm thấy bất bình. Hai người học ngày học đêm mà chỉ đạt điểm 8, còn bài của Hương như vậy cũng bằng điểm hai người thì quá vô lý. Hai người về hỏi điểm của Quỳnh, Quỳnh đạt điểm 6. Khi Phương đề cập đến điểm của Hương thì Quỳnh cũng thấy bất bình, quyết làm ra lẽ.
Quỳnh lân la làm quen với nhóm của Hương (cũng toàn là dân ăn chơi thứ thiệt). Hương nói cho Quỳnh bí quyết của mình là “tiền”. Hương đã đến nhà cô giáo xin nâng điểm bài thi cho mình, cả những bạn trong nhóm Hương cũng thế.
Quỳnh về nói lại cho Nga và Phương, hai người cũng cảm thấy bất bình nhưng đành chịu, vì họ có tiền biết làm gì hơn. Nhưng Quỳnh nhất quyết không bỏ qua vụ này, Quỳnh rủ Nga và Phương lên gặp thầy trưởng khoa để đề cập đến chuyện này, thầy bảo không có chứng cứ thì không làm được gì. Nga và Phương khuyên Quỳnh bỏ qua vụ này cho êm chuyện, sợ thầy cô khác biết được thì học kỳ sau cả ba lại bị đì. Quỳnh không nghe theo lời của hai bạn, một mình lên phòng thầy hiệu trưởng khuyến cáo. Thầy cảm thấy bất ngờ nhưng cũng hứa chuyện này không xảy ra lần nữa, các bài thi lần sau nhất định được rọc phách cẩn thận. Với lời hứa của thầy, Quỳnh vui vẻ ra về.
Các sinh viên thi rớt lần 1 biết được mánh lới của Hương nên định áp dụng cho lần 2, mong thầy cô vớt vát cho qua. Nhưng lần thi này dưới sự kiểm tra gắt gao của thầy hiệu trưởng, điểm thi được chấm công bằng. Nhiều sinh viên lười học phải học lại, bù cho những ngày đi ăn chơi của mình. Sau vụ này, Nga và Phương khâm phục Quỳnh sát đất.
Câu chuyện thứ hai
Qua học kỳ 3, Nga không làm gia sư nữa mà xin vào làm phục vụ cho một quán nhậu đêm vì ở quê nhà thất mùa, cha mẹ không đủ tiền gửi lên cho Nga đóng học phí. Ngày ngày Nga làm đến 23g mới về. Ngủ không đủ nên nhiều lúc Nga ngủ quên trên lớp học khiến việc học bị bê trễ.
Học kỳ này lớp học môn tiếp thị du lịch do thầy Quốc đảm trách. Thầy là người nóng nảy, thường xuyên quát nạt lớp, khiến nhiều sinh viên cảm thấy chán ghét môn học này nhưng không dám nói ra, vì học kỳ này nhà trường đề ra cách thức mới chấm điểm thi hết môn bằng cách lấy 40% điểm giữa kỳ và 60% điểm thi cuối kỳ. Trong 40% ấy bao gồm điểm chuyên cần, thuyết trình trước lớp và chuẩn bị bài tập. Vì thế bắt buộc sinh viên phải tham dự lớp thường xuyên, nhưng cũng vì đó sinh viên không dám làm phật lòng thầy cô.
Bề ngoài thầy Quốc nóng nảy hay la mắng sinh viên (thường là sinh viên nữ), nhưng đến tối thầy lại gọi điện thoại xin lỗi rồi dặn dò đủ thứ. Ban đầu ai cũng nghĩ rằng thầy tốt bụng, khẩu xà tâm phật, đến khi xảy ra chuyện của Phương mới vỡ lẽ ra.
Phương thuộc tuýp người hiền dịu lại khá dễ thương nên được thầy để ý đến. Phương cũng bị thầy la mắng vì tội không chú ý đến bài trong lớp. Thầy bảo sẽ không cho Phương điểm giữa kỳ làm Phương lo sợ vô cùng. Nghe các bạn trong lớp bảo thầy hiền, năn nỉ thầy sẽ bỏ qua, Phương gọi điện xin lỗi thầy, thầy hẹn Phương ra quán nước, nói chuyện đông chuyện tây rồi khoe khoang quen các thầy cô trưởng khoa trong trường, điểm số do thầy quyết định. Từ đó Phương không dám làm phật lòng thầy, chuyện gì cũng nghe răm rắp theo thầy.
Nga lo lắng cho tình hình học tập của mình ngày càng bị sa sút nhưng lại không thể từ bỏ công việc. Trong quán Nga có quen ông Long là khách quen của quán, thấy Nga siêng năng, xinh xắn ông có ý làm “ba nuôi” cho Nga. Ông hứa sẽ lo cho Nga ăn học, còn giúp Nga gửi tiền về lo cho gia đình. Những lời đề nghị của ông Long làm Nga phân vân.
Một hôm Phương nhận được tin nhắn của thầy Quốc rủ Phương đi Vũng Tàu chơi qua đêm, chỉ có hai thầy trò. Những lần trước thầy chỉ hẹn Phương đi coi phim hay vào quán cà phê trò chuyện. Nhưng lần này Phương cảm thấy lo sợ, không biết quyết định như thế nào. Nếu từ chối thì sợ thầy giận, còn nhận lời thì không biết điều gì xảy ra khi hai người qua đêm như vậy.
Thấy Phương lúc bần thần, lúc bồn chồn nên Quỳnh hỏi xem Phương gặp chuyện gì. Phương tâm sự với Quỳnh về tình hình của mình lúc này. Nghe xong Quỳnh cảm thấy vừa tức giận vừa thất vọng về thầy. Tuy không ưa thầy hay la mắng lớp, nhưng nghĩ kỹ thì đôi khi lời thầy nói cũng đúng. Nhưng bây giờ biết rõ bộ mặt trơ tráo của thầy thì Quỳnh cảm thấy giận. Quỳnh bảo Phương phải từ chối thẳng thừng, không để thầy xỏ mũi. Còn về điểm thi thì Quỳnh trấn an Phương vì bài thi sẽ được rọc phách theo như lời thầy hiệu trưởng, điểm giữa kỳ thầy phải tính theo những gì đã công bố trước lớp đầu học kỳ, nếu không sẽ kiện thầy. Nghe những lời dứt khoát của Quỳnh, Phương an tâm từ chối lời mời khiếm nhã của thầy.
Nga tâm sự với Phương về chuyện của mình và dặn không cho Quỳnh biết vì sợ Quỳnh sẽ ngăn cản quyết định của mình. Nga đã định sẽ nhận lời về sống chung với ông Long, như vậy sẽ không còn lo chuyện tiền nong, còn giúp được cha mẹ, yên tâm học hành. Phương nghe xong liền phản đối quyết định của Nga, nhưng Nga không nghe vì đang cần tiền. Về việc tiền nong, Phương cũng không giúp gì được cho Nga.
Lo cho Nga, Phương đánh bạo nói với Quỳnh, hi vọng Quỳnh có thể cho Nga một lời khuyên giống như rắc rối của Phương với thầy lần trước. Nghe Phương nói xong, Quỳnh tìm Nga mắng cho một trận vì suy nghĩ chưa chín chắn. Nga giận Phương và không chịu nghe lời khuyên của Quỳnh.
Quỳnh tìm đến quán của Nga đang làm việc. Thấy Nga đang ngồi với ông Long, Quỳnh cũng vào ngồi cùng phá đám. Quỳnh bảo rằng mình vừa đến gặp vợ ông Long và cho biết chuyện của Nga, dọa rằng vợ ông đang đi tìm ông. Nghe đến đây ông giận dữ chửi rủa Quỳnh và Nga rồi rời khỏi quán. Từ đó không thấy ông đến quán này nữa.
Nga nhận ra bộ mặt thật của ông Long nên nghe theo lời Quỳnh từ bỏ công việc ở quán nhậu phức tạp này. Quỳnh giới thiệu Nga với quản lý của một khách sạn cao cấp, xin cho Nga làm công việc lễ tân của khách sạn. Công việc nhẹ nhàng, môi trường làm việc hiện đại lại được thực tập tiếng Anh nên Nga nhận lời.
Cuối học kỳ, thầy Quốc công bố điểm giữa kỳ. Phương chỉ đạt 1 điểm làm Quỳnh cảm thấy bất bình. Quỳnh và Phương gặp thầy gặng hỏi, thầy bảo chấm theo thái độ học tập của từng sinh viên. Quỳnh và Phương không thể cãi lại thầy. Phương bảo Quỳnh bỏ qua chuyện này và chỉ cần cố gắng cũng có thể qua được bài kiểm thi cuối học kỳ. Nhưng Quỳnh nhất quyết làm sáng tỏ vụ này.
Quỳnh lên mạng của trường lập diễn đàn nói về chuyện các thầy thiếu thốn tình cảm, lợi dụng tình cảm của sinh viên. Không ngờ nhiều sinh viên trong trường cũng từng bị thầy lợi dụng đứng ra kể tội thầy. Không những thế Quỳnh kể vụ việc cho Nhân, ủy viên hội sinh viên của trường, nhờ Nhân lên tiếng giúp. Nhân mở cuộc họp với các chi hội xin ý kiến, các chi hội đồng lòng ủng hộ, quyết tâm không để chuyện này xảy trong trường.
Chuyện đến tai thầy hiệu trưởng, nghe đâu thầy mở cuộc họp kín kiểm điểm giáo viên trong trường. Tuy điểm của Phương không thể sửa lại nhưng mọi người cảm thấy vui vì chuyện này sẽ không xảy ra trong trường nữa, có lẽ thầy Quốc cũng được một bài học, không dám lợi dụng tình cảm của sinh viên nữa.
Câu chuyện thứ ba
Để kỷ niệm ngày thành lập trường, đoàn trường tổ chức cuộc thi “ý tưởng du lịch”. Sinh viên tham gia theo nhóm, đưa ra ý tưởng khả thi để phát triển ngành du lịch trong nước, bài đoạt giải sẽ được xét duyệt làm bài luận cuối khóa và đoạt học bổng của trường. Nga, Phương và Quỳnh quyết định tham gia cuộc thi này và rủ thêm Nhân.
Cả bốn cùng tổng hợp các ý kiến thu thập được rồi phân tích và kết luận “du lịch Việt Nam còn thiếu sự nhiệt tình” mà trong sự nhiệt tình nụ cười là quan trọng nhất. Cả nhóm quyết định chọn “Nụ cười du lịch” làm đề tài dự thi.
Vì đề tài của nhóm là “Nụ cười du lịch” nên khi lên thuyết trình mọi người phải cười thật tươi. Nhân, Phương, Quỳnh thì không thành vấn đề nhưng Nga đang lo lắng cho tình hình của cha mẹ nên khó mà cười khi thuyết trình. Cả ba phải liên tục khuyên nhủ, động viên, Nga mới dẹp chuyện riêng qua một bên để tập trung vào bài thuyết trình vì công sức của nhóm, vì cha mẹ đã cực khổ nuôi Nga ăn học đến nay. Cuối cùng bài thuyết trình của nhóm hoàn thành tốt đẹp.
Khi công bố giải thưởng cuộc thi, dự án của nhóm đoạt giải nhất. Nga bật khóc vì vui trong vòng tay của bạn bè.
Khi ra đến cổng trường mọi người gặp Hoa đang đứng tần ngần nhìn cổng trường đại học. Phương và Nga đến hỏi thăm mới biết Hoa đang mang thai phải bỏ học giữa chừng. Hoa quyết định về quê, lần này đến nhìn cánh cổng đại học lần cuối. Cô ân hận chỉ vì không suy xét kỹ vấn đề, tin tưởng những lời đường mật của Thành. Khi biết Hoa có mang, Thành bỏ đi mất, Hoa một mình không biết phải thế nào nên quyết định nghỉ học về quê sinh con, cầu xin cha mẹ tha thứ. Nga và Phương không biết làm gì để giúp Hoa, chỉ mong Hoa không từ bỏ giảng đường bởi con đường phía trước vẫn đang chờ đón Hoa. Hoa mỉm cười chào hai bạn và hứa sẽ quay lại giảng đường.
Khi về đến phòng trọ, Nga nhận được tin của bà chủ nhà trọ báo rằng cha mẹ của Nga đã di dời đến nơi an toàn để tránh bão, nhắn Nga không cần lo lắng về cha mẹ. Nga ôm Phương và Quỳnh khóc vì vui mừng cho cha mẹ. Tuy bão chưa dứt nhưng mọi người tin rằng sẽ vượt qua được mọi khó khăn.
DIỆP KỲ DUNG (TP.HCM

Yeu thuong khong bao gio la cu

Chẳng ai có thể ngờ, mình lại trở thành anh em. Lại là anh em tốt nữa chứ! Từ địa chỉ dưới bài viết nhỏ tham gia một diễn đàn trên báo, hàng chục lá thư kết bạn bay về. Hàng chục lá thư hồi âm bay đi. Phần nhiều đã “một đi không trở lại”. Riêng những cánh thư cùng một địa chỉ của em cứ ngày một nhiều thêm. Đơn giản, những người cùng hoàn cảnh dễ đồng cảm hơn.
Anh nghèo. Anh đã từng rất nhiều lần buồn khổ vì điều đó. Người ta nhìn vào anh như một kẻ bi quan nhất trên đời này. Nhưng có ai hiểu, anh đã từng phải giấu những giọt nước mắt khi nhìn cảnh ba má thao thức mỗi khi mùa học đến. Rồi cả những lúc anh phải chạy đi vay tiền nộp để được vào phòng thi. Quá nhiều nước mắt con trai đã đổ ra, nung nấu trong anh một khát khao: học. Anh đã nhận ra, chỉ có con đường ấy mới giúp mình thoát khỏi cái nghèo. Nhưng rồi anh đã chẳng làm được gì nhiều. Có lúc quá tuyệt vọng, anh sụp đổ. Nỗi buồn chồng chất. Khi gượng dậy, nhìn mình tụt lại phía sau, tưởng như không thể nào sống nổi nữa.
Em cũng nghèo. Em đã không ngần ngại thổ lộ ngay bức thư đầu. Anh không muốn một ai phải gặp hoàn cảnh này. Nhưng thấy được an ủi phần nào. Em không thi vào đại học, vì hoàn cảnh không cho phép theo đuổi được con đường ấy. Em khoác áo lính. Rời xa quê nhà, tình cờ em lại “đóng đô” ngay gần nhà anh. Gặp nhau, đúng vào lúc anh lại vướng vào nỗi chán chường thất nghiệp. Gian khó đã chẳng thể quật ngã nổi anh, dù đôi lúc đã bò lê dưới đất. Nhưng trong công việc, nhiều thứ gây ra cả nỗi nhục nữa. Anh đã cố gắng chịu đựng những nỗi nhục ấy. Như con giun bị xéo mãi, tất phải nổ tung, để rồi rơi vào tình cảnh này. Anh đùa, cái số anh lận đận. Em bảo, cùng lắm là bằng em. Anh cười mà xót cả lòng...
Anh không viết cái này để biện hộ cho những sai lầm, vấp ngã của mình, cũng không muốn tạo cho em một sự bi quan. Nhưng anh vẫn nói ra những điều đau buồn này, để em hiểu rằng, anh rất hạnh phúc khi có được một đứa bạn nhỏ như em. Có được một người hiểu mình, còn gì hạnh phúc hơn thế nữa, phải không?
Đất trời đang chuyển mình vào mùa mới. Nơi này trong veo gió nắng. Nơi kia giăng giăng mưa bão. Học sinh, sinh viên bước vào mùa thu nhặt kiến thức mới. Em, hẳn sẽ buồn khi nhìn bạn bè sánh bước cùng thu lên giảng đường. Nấc thang dẫn vào cánh cổng học vấn đã gãy ngay trước mũi chân em. Tương lai mập mờ. Nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục “chiến đấu” với cuộc sống này. Anh tin rằng, một ngày nào đó, em sẽ đứng trước mặt anh, bảo: Em đã tìm được cho mình một con đường sống thật sự có ý nghĩa. Và anh, cũng sẽ nói được với em một câu đầy tự hào như thế.
Hôm nay, dọn dẹp lại căn phòng, bắt gặp những cánh thư tay. Những cánh thư tưởng chừng lạc hậu, nhưng vẫn rất mới. Bởi chúng đã chở rất nhiều yêu thương. Tình yêu thương, có bao giờ là cũ, phải không?
NGUYỄN THẾ THỌ (Đà Nẵng

Duoi chan mua

Giờ đã chắc rằng em không trở lạiChiếc lá khô bất ổn với lời thề Tình khúc héo trên phím đàn nông nổi Vin dốc buồn, lặng lẽ một tôi đi.
Tôi như dòng sông giữa mùa gió chướng
Biển tình em đâu có rộng tay chờ
Tình vàng võ suốt đôi bờ mộng tưởng
Nên gối đời heo hút lạnh cơn mơ.
Em đừng trách: "bởi tại mùa khắc nghiệt
Một vòng tay không đủ ấm đêm dài"
Môi em đặt giữa môi tôi mỏi mệt
Mắt em nhìn chia mê đắm cho ai.
Nằm nghe gió thở dài cơn tiếc nuối
Cánh hoa khô úp mặt dưới chân mùa
Em đã xa...
Kỷ niệm nào níu lại?
Tôi ngậm buồn như viên sỏi ngu ngơ.
PHẠM THÁI HÒA (ĐHSP Huế

Dep trai - toc bim


Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da tui vậy! Tức quá nè! Mà mấy đứa con gái kia nữa, hắn nói chuyện dở ẹc có chi mà cười dữ rứa. Ta phải tàn phá “nhan sắc” của hắn cho bõ tức. Nhưng vậy thì… tiếc hùi hụi, hắn đẹp trai quá mà...
oOo
Tui gọi hắn là Châu Du Gian (gian trong chữ ăn gian ấy). Thật ra thì hắn cũng chẳng xử tệ với ai bao giờ, chỉ đơn giản là tui thấy ghét hắn nên gọi vậy cho hắn tức chơi. Tội nghiệp... tui vì hắn không tức mà lúc nào nghe tui gọi vậy hắn lại nhe hàm răng “bắp luộc” ra cười.
Giới thiệu cây bút trẻ

Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò. Nhiều bạn đã viết về những trò đùa nghịch của học sinh sinh viên, nhưng người đọc không cười được vì thiếu giọng văn dí dỏm. Giống như cùng một câu chuyện cười, có người kể người nghe ôm bụng cười; có người kể người nghe che miệng ngáp.
Đó là hiệu quả của mỗi cách kể chuyện. Viết truyện tếu để bạn đọc cười, khó hơn viết truyện để bạn đọc khóc. Bởi người ta có đến hai con mắt để khóc mà chỉ có một cái miệng để cười. Nguyễn Anh Dân đã viết truyện khiến bạn đọc cười. Mong Dân sẽ tiếp tục viết được những nụ cười ý nhị hơn.
ATHắn đẹp trai. Điều ấy thì bất cứ đứa con gái nào trong lớp cũng xác nhận. Chỉ có tui là mãi đến năm thứ 2 mới nhận ra điều đó. Tui không để ý đến hắn cho tới cái hôm hắn đến ngồi lên bàn tui trong giờ ra chơi.
- Tui chưa thấy bà cười bao giờ.
- Điều đó làm ông quan tâm hả? Lãng nhách! Tui chỉ cười với... ông nội tui thôi!
- Vậy tui cũng muốn làm ông nội bà.
- Đơn giản lắm. Ông nội tui hay đọc thơ cho tui nghe... Mà nói chuyện đó với ông làm chi nhỉ? Ông lặn đi cho nước nó trong được không?
- Hừ, con gái chi mà ương ngạnh rứa? Rồi, tóc bím ạ... Hãy đợi đấy!
Hắn nháy mắt tinh nghịch làm tui suýt... rụng tim. Hồi lớp 10, thằng bạn ngồi bên cũng chỉ vì nháy mắt như rứa mà tui cho hắn... bầm mắt. Từ dạo đó má tui bắt tui nghỉ học võ, nên bây giờ mới có được chút “nhu mì”. Có lẽ Châu Du Gian là người may mắn...
oOo
Hắn định làm ông nội tui thiệt. Trời mưa. Lớp trưởng vào nghiêm mặt:
- Thầy ốm không thể...
Tiếng hét “hưởng ứng” của cả lớp át cả tiếng mưa làm nhỏ lớp trưởng chỉ biết lắc đầu.
- Tiết này lớp sinh hoạt văn nghệ tự quản nha.
Hắn đứng lên nói lớn. Mấy đứa con gái ủng hộ ngay, “fan” của hắn mà. Hừ đáng ghét. Thôi mặc kệ bọn hắn, mình tranh thủ ngủ một giấc để tối nay lấy sức... ngủ tiếp.
- Tui xin đọc một bài thơ.
Tiếng hắn lại vang lên. Rồi chẳng đợi mọi người có đồng ý hay không hắn bắt đầu ngay bằng cái giọng cà tưng như đĩa xước của mình:
Này tóc bím dễ thương à
Tui làm ông nội của bà đó nghen
Trước lạ rồi sau sẽ quen
Bà cho ông nội “kết duyên” nghen bà!
Cả lớp chẳng đứa nào hiểu chi sất cũng vỗ tay rào rào coi như... an ủi. Đó mà gọi là thơ hả? Hứ, nhà ngươi chỉ giỏi ném đá vào nghệ thuật. Phá cả giấc ngủ của ta. Ơ, mà sao hắn cứ nhìn mình thế nhỉ? Lại còn cười với mình nữa chứ? Nóng mặt quá! Nóng quá! Tự dưng thấy muốn cho hắn… bầm mắt!
oOo
Hội trại năm đó hắn cùng vài “mụn” Adam lớp tui hì hục với mớ tre nứa, dụng cụ... Lớp văn nên con trai “hiếm muộn” lắm, nhìn lớp toán mà thèm!
Đấu tranh mãi tui mới lò dò lên trường để xem bọn hắn có làm nên cơm cháo chi không. Thấy những giọt mồ hôi lăn đầy trên má hắn mà... thương. Nắng chi mà nắng dữ rứa hè...
- Nè, bà tìm giúp tui cái kiềm được không?
- Bộ mắt sinh ra để trưng hay răng mà không tự kiếm?
- Bà không biết mắt tui đang bận ngắm bà à?
Tui “hứ” một tiếng rõ dài rồi quay ngoắt 3600... nhìn hắn lần nữa rồi đi thẳng mà vẫn không giấu được cái mặt đỏ bừng như gà chọi của mình.
oOo
Lụt.
Sinh viên ở thành phố này coi nó như cơm bữa. Năm nào chả bị vài lần. Ngó phòng mấy đứa bên cạnh “tản cư” đi “lánh nạn” hết mà thấy buồn. Phòng tui nước ngập đến sát giường nhưng tui kệ. Má tui vẫn bảo tui cứng đầu. “Sống chung với lũ” là nguyên tắc của tui.
Ngồi trên bàn học ngó ra cửa sổ thấy nước không là nước. Hai hôm rồi chỉ mì tôm không thấy cũng ngán nhưng vui. Kìa... Thằng cha nào như hắn thế nhỉ? Tui có nằm mơ không, hắn đang bì bõm trong nước đi về phía tui với thân hình khỏa thân... đến rốn. Cha mẹ ơi, tui nợ nần chi hắn đâu mà hắn lặn lội đến đây?
- Nè tặng bà đó...
Hắn đưa ra một bông hồng đẹp hết chỗ khen.
- Nhân dịp tui sắp bị lũ cuốn hả?
- Đồ khùng. Nhân dịp sinh nhật bà, tóc bím dễ thương của tui...
Hai chữ “của tui” tui nghe rõ mồn một. Ta “gả bán” cho nhà ngươi hồi nào mà dám sở hữu tùm lum vậy hả? Ủa, hôm nay sinh nhật mình hả? Sao mình quên béng đi vậy cà? Ừ, chắc tại đi học xa nhà không có má nhắc nên quên...
- Còn cái này nữa...
- Chi vậy?
- Bánh kem. Sinh nhật phải có bánh kem chứ.
Tui “hí hửng” mở ngay, món khoái khẩu mà.
- Ông gọi cái này là bánh kem hả?
- Chi nữa, kem ghép lại với nhau... gọi là bánh kem. Bà bảo, lụt như ri có hàng bánh mô mở?
Ừ ha. Hắn kiếm được kem và hoa vào lúc này cũng là giỏi rồi. Tui với hắn ngồi trên bàn nhâm nhi cái thứ mà hắn gọi là bánh kem. Hắn đọc cho tui nghe vài thứ nữa mà hắn gọi là “thơ”. Mấy ông Xuân Diệu với Hàn Mặc Tử mà còn sống thì chắc phải bóp cổ cho hắn lè lưỡi!
oOo
Nước rút. Lại đi học. Cầm gói khoai gieo bữa trước để dành định mang lên “bù đắp” cho hắn vì “nghĩa cử” hôm rồi. Lên đến lớp thấy hắn đang nói cười với mấy đứa con gái vây quanh. Hắn nháy mắt với tui. Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da tui vậy! Tức quá nè! Mà mấy đứa con gái kia nữa, hắn nói chuyện dở ẹc có chi mà cười dữ rứa. Ta phải tàn phá “nhan sắc” của hắn cho bõ tức. Nhưng vậy thì... tiếc hùi hụi, hắn đẹp trai quá mà!
NGUYỄN ANH DÂN

Thuong ve lang gio


Tôi đã rời làng vào mùa gió. Năm ấy, gió lại về sớm hơn.
Ngày đầu, ngoài vườn mới xào xạc những tán lá và vung vãi cả hoa cau nhưng hôm sau gió cuồn cuộn đổ về, ào ạt thổi đến, tràn qua, kéo vào hẻm núi rồi thốc ngược trở lại. Làng vật vã, từng căn nhà mái ngói xám xịt hay mái tranh được bao bọc lũy tre đan xen thành bức tường chắn gió đang nghiêng ngả, nghiến rít. Sân rơi đầy lá rụng và những con đường đất quanh làng bắt đầu khô cong, rũ bụi cùng những dáng người lom khom ngược gió.
Đêm trước ngày đi, tiếng cha nhỏ giọng trong ánh đèn vừa phụt tắt lẫn tiếng gió đập vào phên cửa đều đều: “Gió về sớm, lúa chưa kịp gặt, đồng làng chắc vào vụ trễ...”. Trong đêm đen, đóm lửa lập lòe từ đầu thuốc chao đảo bởi cánh võng và bởi cả tiếng thở dài. Gió vẫn đổ vào hẻm núi rồi thốc ngược trở lại...
Quê tôi trong một cái eo của miền Trung dằng dặc. Một góc eo nhỏ nhoi là làng Gió. Nó xuất hiện trong thi ca, nó đi vào lịch sử, nhắc thì nhớ cái gió của Tuy Hòa... Bên kia dãy núi là Tu Bông, bên này là Đá Bia để gió về chia đều hai dãy núi cho hai vùng. Tôi đi, chưa về để mẹ lên thăm thấy tôi và hai đứa bạn đang hì hục viết bài cho tòa soạn, người ướt đẫm mồ hôi trong căn phòng 18m2 với hai chiếc quạt bắt chéo đang quay vùn vụt tạo gió. Bà cười: “Tụi bây về dưới tao, mát phải biết...”.
Thằng bạn nhe răng: “Xa quá mẹ ơi, đến hơn ngày đường”. Bà quay nhìn tôi, một lúc nói khẽ: “Con độ này mập ra, phố nuôi tốt hơn ở làng...”. Tôi nín lặng, nhẩn nha nhai khoai mẹ dỡ từ bao cói bạc thếch đất làng đỏ quạch. Ngòn ngọt, bùi bùi xen cùng miếng gừng cay nồng đến ứa nước mắt. Tóc mẹ bạc quá nửa, năm năm tôi xa quê. Quê nhà đã thay đổi được gì, cái làng Gió với gió ngút ngàn ấy.
Một lần, tôi gặp đứa bạn đang ngơ ngác giữa lòng thành phố ồn ào, cả hai vào quán nước và nghe nó kể, làng đã thay đổi có đập chắn nước đến cổng tam quan, ngôi miếu Thành hoàng với hai con chó đá mốc thếch theo thời gian đã được tu sửa; văn minh phố đã về với làng tôi vì có bụi khói honda trong nhạc xập xình cùng hàng quán. Làng không thể eo nghèo mãi mà đi lên dù tiến chậm, nhưng đỡ cơ cực nhọc nhằn, đỡ phải nghĩ xa xôi là mong gió hãy quét làng đi mà xây làng mới như những ngôi làng mà tôi đã từng đi qua, nó đẹp trong giàu có, tiếng cười của người làng sảng khoái vì đã bắt nhịp với đô thị tràn về làng quê.
Đêm. Mẹ ở lại. Ngoài đường đã im lắng. Tạm qua sự xô bồ náo nhiệt thì gần như ngày mới bắt đầu. Tôi buông bút, vươn vai định nhoài người ra giường thì mẹ sát cạnh: “Mẹ không ngủ được, xa nhà...”. Ừ, phải - khi xa nhà, những ngày đầu tôi không ngủ nổi. Quê tôi là làng Gió mà - gió tứ mùa chuyển dịch, gió chuyên cần, phóng túng, gió ào ạt đi ngang đi dọc. Gió hè thổi dữ dội đầy hào phóng đến khắc nghiệt, đến ram ráp, nóng rực. Gió xuân thì lào thào khô hanh. Gió thu tạt qua bờ tre trong tiếng ầu ơ kẽo kẹt võng đưa bóng xế đổ dài. Còn gió mùa đông bắc mang cả màn mưa bụi và cái lạnh cắt da thịt bao phủ đồi núi lẫn mây mù. Gió đã làm tôi bíu sừng trâu để khỏi ngã thuở bé, nó đã cho tôi co ro trong áo tơi lá và ngâm mình đến tím tái dưới đồng sâu tìm bắt từng con rô, con sặc và cũng chính nó ru tôi thành trai làng mà ra phố thị.
Mẹ vuốt tóc tôi nhè nhẹ như lúc lên mười bị cha đánh đòn nên dúi vào đống rơm khóc tức tưởi chờ mẹ đi chợ làng bên trở về. Bên ngoài đã có tiếng xe vào chợ sớm. Tiếng mẹ ngắt quãng buồn buồn: “Thằng Thìn chết rồi, nó đào phế liệu rồi cưa trái đạn bị nổ. Con Nga sắp lấy chồng, thằng Bá bỏ xứ đi biệt, thằng Cò sắp có đứa con thứ hai...”. Những đứa bạn thiếu thời chăn trâu, câu cá, đi học trường làng, quần áo bạc thếch, khuôn mặt đen gầy vì nắng gió, cơm chỉ ăn no buổi chiều, tối ê a đọc vần dưới ánh đèn tù mù mà ráp chữ, miệng ngáp vắn ngáp dài lại lăn ra ngủ trên phản gỗ đến mờ sáng; lại tất tả lùa bò, thả vịt, lấy củi.
Vòng quay của công việc và cuộc sống, của thời gian trôi qua khiến con người vụt lớn. Nhà Nga sẽ treo bảng vu qui bọc lá dừa và chữ song hỉ bằng bẹ thiên tuế bao bọc những cụm hoa dủ dẻ vàng, cô dâu chân bước lên bùn lầy mùa nước, người tựa vào vai chú rể, đằng sau bọn nhỏ áo cánh, quần cộc, chân trần vỗ tay hò reo. Họ có mái ấm, có con, lao động giữa mùa nắng cháy da và gió mùa đông bắc buôn buốt. Nhưng hạnh phúc đó là một ngọn lửa, ngọn lửa vùng gió, dù gió thổi ngang, chạy dọc sôi rít reo réo, dù mưa dài tạo bao triều cường đổ về bờ sông bên lở bên bồi, dù trôi cả quãng đồi sau làng.
Mẹ nắm tay, lắc nhẹ: “Hiền chờ con, nhưng con gái có thì...”. Tôi khẽ gật đầu. Hiền học cùng tôi đến cấp II rồi nghỉ. Chuyện thường của làng Gió. Ngày tôi rủ em sang trường mới em đã khóc, còn tôi lầm lũi băng đồng một mình.
Những người bạn khác như Thìn, Sáu cũng ở bên này con mương váng đục và đặt trên vai chiếc cày để ra đồng. Tôi đi khi trời mờ sáng, trở về lúc trời chập tối. Hiền đã chờ những buổi học cuối tuần, em đón tôi từ xa tận cây đa già buông rễ. Em lao đến trong gió lộng thổi với thân thể phô căng từng đường nét bởi gió. Tôi nhìn ngơ ngẩn để em thèn thẹn quay đi. Tôi vuốt tóc em như nội từng ầu ơ trên cánh võng mỗi mùa gió thu để nhận ra rằng tóc em cũng đón gió và nhận cả mây chiều lặng lặng trôi.
Tôi chưa có niềm vui nào kể từ khi lên phố bằng niềm vui được ở bên Hiền những ngày nơi làng Gió, cho dù vùng đất sau mùa lũ còn trơ cát trắng đến não lòng. Chưa có thứ nào ngọt bằng những trái bắp ven soi mà em nướng vội để tôi cầm đi học khi gió đồng xa thổi về rào rạt. Chưa có vật nào ấm nóng bằng củ khoai em vùi trong tro bếp để đưa tôi lúc trở về qua cánh đồng làng hun hút gió lạnh. Cũng chưa có nụ cười nào đẹp đến phô cả lợi của nội khi thấy tôi và Hiền tranh nhau soi đầu nơi giếng nước, và cũng chưa có đôi mắt nào thăm thẳm của Hiền như ráng chiều sẫm màu phía triền dốc đá mỗi khi hạ về.
Em vẫn đón và chia tay lần cuối dịp lên đồi gánh củi chuẩn bị cho đợt gió mùa đông bắc. Những quả đồi nhấp nhô có những trảng sim trải dài cây nọ cách quãng cây kia với những cành lá vươn ra phủ lấy nhau và đan xen như một tấm thảm. Từng đợt gió ào ạt hanh khô thổi đến xuống tận chân đồi, cả tấm thảm tím hoa sim rùng rùng chuyển động trong gió. Tôi đứng cùng em trong màu tím sẫm của núi đồi cô quạnh, trong hoang sơ cây cỏ và trong cả đôi mắt rưng rưng, buồn buồn để tôi rời làng.
Mẹ buồn khi tôi không về làng Gió. Nhưng mẹ đâu biết rằng tôi vẫn nhớ quê, nhớ vùng đất của gió. Cuộc sống đất phố cũng lắm nghiệt ngã, chén cơm bụi để lên giảng đường mong giảm được đồng tiền chắt chiu của mẹ là một sự khó nhọc của sinh viên gốc rạ. Thư cha gửi lên câu chữ nhọc nhằn: “... điện bắt dìa làng, dẫn dìa nhà ta dui lắm, nhưng dó làm chổng gộng, đội bắt đóng tiền, quê mình chưa có cúm gà, con mà dìa sẽ được ăn căng bụng khỏi thèm như trước...”.
Sao không hư được, đồng sâu mùa nước, cột điện ngõ phố đâu chịu gốc quê chưa kể gió chướng phăng phăng, cuồn cuộn đất trời, chưa kể đất làng bùn lầy nhão nhợt đầy dấu chân trâu, gập ghềnh cộ bò.
Nhưng điện về, dù gì làng Gió cũng sáng hơn, nụ cười dân làng sẽ tươi hơn, bạn tôi sẽ vui hơn, cả Hiền cũng vậy, ước ao khi còn nhỏ được xem những hình ảnh trên vô tuyến và những làn điệu dân ca ba miền đã thành hiện thực cho dù không có tôi ở cạnh, cho dù chồng em là một người làng Gió, con em cũng sinh ra nơi ấy và chiều chiều bên mâm cơm sẽ có đủ mọi người trong tiếng cười nói ríu rít chen trong gió luồn khung cửa. Đó là một hạnh phúc, hạnh phúc của cái làng quê dằng dặc xa vời.
Mẹ không cho tiễn ra ga vì buồn khi lẳng lặng thu xếp gói trầu, bao cói vào trong giỏ tre. Tôi hứa mẹ sẽ về sau khóa học như vẫn thầm nhủ trước đây cho dù trở lên đất phố, cho dù Hiền đã lấy chồng, cho dù tới một ngày nào đó tôi hoàn toàn quên đi ngõ quê đầy dấu chân trâu, vương vãi rơm rạ, đỏ hoa dâm bụt dưới bóng cau già.
Quên hẳn tiếng gà gáy buồn buồn buổi trưa, tiếng nghé ban chiều xôn xao khói lam bảng lảng và quên về cái eo miền Trung dằng dặc với góc nhỏ nhoi là làng Gió, vùng đất của gió thênh thang, miệt mài chuyển dịch tứ mùa của gió Nam non, Nam mái, Nam cồ. Nó xuất hiện trong thi ca, nó đi vào lịch sử, nhắc thì nhớ và cho dù cái làng Gió nhỏ nhoi ấy sẽ đi lên từng bước một như những đôi chân trần bám bùn lầy để bước đến bờ đất khô ráo thênh thang.
Mờ sáng mẹ đi, hàng cây tuôn lá ào ạt, dáng mẹ nhỏ nhoi, gầy cong như một dấu hỏi, dấu hỏi cho tôi, cho người đi xa có nhớ về vùng đất của gió, ngõ quê mùa này đã không còn dấu chân một người ra phố, ở phố.
HUỲNH THẠCH THẢO (Tuy Hòa

The moi la bong da: Viet Nam 0 : 4 Nhat


- Lượt đi trên sân khách chỉ thua 0-1. Lượt về trên sân nhà (Mỹ Đình) vào tối 17-11 lại thua đến bốn bàn trắng. Thế nhưng, coi trận thua 0-4 thấy sướng hơn hẳn...
Trong cuộc đời, những tay thành công bằng cách ky bo, trùm sò chẳng được mấy ai ưa và nể. Thế thì bóng đá, một trò chơi đem lại sự vui thú cho con người, việc gì phải ky bo. Người ta đến sân, ngồi trước màn ảnh nhỏ là mong được xem những màn trình diễn bằng tất cả tài nghệ và sức lực của cầu thủ chứ không phải trông mong những trận thắng trước các đối thủ thật yếu và những trận hòa không bàn thắng trước các đội mạnh hơn!
Tâm lý đó lại càng mãnh liệt trong lòng người Việt mê bóng đá. Chẳng thế mà dân ta chỉ thích Brazil, Pháp, Anh đá hừng hực, thậm ghét cái kiểu ky bo của đội Đức trong thập niên 1980-1990.
Vì vậy, ở trận lượt đi với Nhật trong khuôn khổ vòng loại Olympic 2008 - khu vực châu Á, tuy tuyển VN chỉ thua 0-1 nhưng người hâm mộ chê ông Riedl thậm tệ. Bởi đó là trận đấu mà toàn đội VN không dám đá bóng, chỉ toàn phá bóng, "hủy hoại" trận đấu để đạt mục đích hạn chế bàn thua! Do đó, trước trận lượt về đêm qua, dư luận rần rần kêu gào ông Riedl phải từ bỏ ngay cái kiểu chơi ấy. Thua đậm cũng được, miễn là phải tiến lên. Lối chơi này không chỉ nhằm thể hiện tinh thần tôn thờ bóng đá đẹp, bóng đá thượng võ, mà còn để biết được đâu là điểm mạnh, điểm yếu của mình nhằm kịp thời chấn chỉnh cho SEA Games 24 vào đầu tháng tới.
May làm sao, ông Riedl đã chịu nghe. Tuyển Olympic VN đêm qua đã có một trận đấu đẹp. Chính nhờ đội tuyển chơi đẹp, người xem mới có được những tiếng xuýt xoa tiếc nuối khi Thanh Bình ngả người bắt vôlê cực đẹp từ đường chuyền của Việt Cường ở phút 19, mà chỉ có tài nghệ xuất thần của thủ môn Shusaku mới cứu được. Tương tự, 10 phút đầu hiệp hai, thủ môn Shusaku cũng mướt mồ hôi để cứu nguy một quả đánh đầu của Thanh Bình và một quả đánh vai của Công Vinh.
Trước một đối thủ hơn mình mọi phương diện, vậy mà tạo được ba tình huống cực kỳ nguy hiểm như vậy cho thấy sức mạnh tấn công của tuyển Olympic VN không đến nỗi tệ.
Nhưng bù lại, hơi đáng lo ở khâu phòng ngự. Nói chính xác là ở thủ môn Đức Cường. Bởi trước đối thủ mạnh mẽ như Nhật, việc bộ tứ hậu vệ Nhật Tân, Long Giang, Xuân Hợp, Việt Cường bộc lộ sai sót, hụt hơi là điều bắt buộc. Chỉ ngại nhất thủ môn Đức Cường, người từng chơi rất hay ở nhiều trận trước, đêm qua bỗng dưng sa sút một cách không ngờ.
Ba trong bốn bàn thua đều do Cường mắc một lỗi, đó là phán đoán không chính xác. Cả ba đều từ những đường chuyền bổng (trong đó hai lần từ tình huống cố định đá phạt), và lần lượt Tadanari (số 20, phút 19, 25) rồi Hosogai (số 2, phút 86) lao vào cắt mặt thủ môn, đánh đầu ghi bàn. Cả ba bàn thua, Cường gần như chôn chân tại chỗ! Nếu phán đoán tốt như những trận trước, Cường hoàn toàn có thể hóa giải các tình huống này. Riêng bàn thứ tư thì không có gì phải bàn, khi Xuân Hợp phạm lỗi với Shinji (11) trong vòng cấm và từ chấm 11m, Keisuke (8) dễ dàng ghi bàn (lẽ ra tỉ số là 0-5, khi Keisuke đá nhẹ một quả phạt 11m ở phút cuối trận, Cường dễ dàng ôm gọn).
Thua đậm nhưng chẳng có gì phải âu lo, bởi SEA Games không có Nhật Bản!
HUY THỌ
Phát biểu sau trận đấu
* HLV Sorimachi (Nhật Bản): Đây là một trận thắng đậm ngoài sức tưởng tượng của tôi, vì trước khi sang VN chúng tôi không nghĩ đến một kết quả như thế! Đây là một món quà dành cho đội Nhật Bản, mặc dù những cầu thủ của chúng tôi trong hiệp hai đã mắc một số sai lầm.
* HLV Riedl (VN): 90 phút thi đấu đã cho chúng ta thấy sự khác biệt đẳng cấp giữa bóng đá VN và Nhật Bản như thế nào. Tuy nhiên, chúng ta đã nhận những bàn thua không đáng do cả hậu vệ lẫn thủ môn. Chúng ta đã có một số cơ hội nhưng các cầu thủ không tận dụng được. Nhưng đây là trận đấu hay hơn ở lượt đi.
Khương Xuân ghi

Lo thung amadon Nam Cua dang dc thu hep


Các nhà khoa học Úc cho biết các đo đạc bằng vệ tinh cho thấy lỗ thủng tầng ozone ở Nam Cực đang thu hẹp lại, với kích thước nhỏ nhất trong vòng 10 năm qua.
Theo nhà khoa học Paul Fraser thuộc Tổ chức Nghiên cứu công nghiệp và khoa học Liên bang Úc (CSIRO), một trong các tổ chức nghiên cứu lớn nhất thế giới, nếu lỗ thủng này tiếp tục thu hẹp với chiều hướng trên, tầng ozone ở Nam Cực sẽ được hồi phục trong vòng 60-70 năm nữa.
Tầng ozone là một lớp khí mỏng ở tầng bình lưu của khí quyển, có tác dụng như một lá chắn, ngăn các tia cực tím có hại đến trái đất.
Lỗ thủng ozone xuất hiện do ảnh hưởng của các chất gây ô nhiễm trong bầu khí quyển. Tại những nơi có lỗ thủng ozone, tia cực tím đến được mặt đất nhiều hơn và sẽ gây tác hại nghiêm trọng cho sự sống trên trái đất.
T.VY (Theo Xinhua)

Su song con tren chom sao tu giai


Phát hiện mới nhất của nhóm Marcy vừa được công bố tuần rồi: đó là hành tinh thứ năm quay quanh ngôi sao mang tên 55 Cancri (thuộc chòm sao Cự giải), nằm cách Trái đất 41 năm ánh sáng.
Trong 20 năm qua, nhóm của nhà thiên văn học Geoff Marcy thuộc Viện Berkeley của Đại học California là một trong những nhóm khám phá hành tinh hàng đầu thế giới. Trong số 260 hành tinh được phát hiện trong những hệ mặt trời khác, nhóm Marcy đã tìm ra hơn 150 hành tinh.
Tuổi Trẻ trích dịch bài trả lời của G.Marcy trên Los Angeles Times 16-11.
* Ông hãy mô tả phát hiện mới của mình?
- Đây (55 Cancri) là một trong những ngôi sao gần Mặt trời của chúng ta nhất. Nó có cùng trọng lượng, cùng nhiệt độ và cùng tuổi với Mặt trời. Nói đơn giản thì điều thú vị nhất là chúng tôi đã tìm ra năm hành tinh chính quay quanh nó. Các hành tinh quay quanh 55 Cancri có trọng lượng dao động khác nhau, từ nhỏ nhất (nhỏ hơn Trái đất ít nhất 10 lần) cho đến lớn nhất (lớn hơn trọng lượng sao Mộc bốn lần).
* Liệu có hành tinh nào có sự sống trên đó không?
"Nếu có một Mặt trăng quanh hành tinh thứ năm này, nó sẽ có bề mặt đá, nên nước có thể tụ trong hồ và đại dương. Nước, lẽ đương nhiên, là then chốt cho sự sống. Việc khám phá hệ năm hành tinh đầu tiên này khiến tôi hết sức vui sướng, biết rằng Thái dương hệ của chúng ta cùng gia đình hành tinh của nó không phải là điều hiếm hoi trong vũ trụ này".
(Geoff Marcy)
- Hành tinh mới nhất, được đánh dấu số 5, có quĩ đạo cách 55 Cancri khoảng 117 triệu km, tức 32 triệu km gần hơn so (khoảng cách giữa) Trái đất với Mặt trời. Nhờ đó, hành tinh mới có thể có một năm khoảng 260 ngày, và quan trọng hơn, nằm trong vị trí các nhà thiên văn học gọi là vùng có sự sống.
Gần 55 Cancri, hành tinh mới này có thể đã ấm lên - giống mặt chúng ta được hơ trong hơi ấm lửa trại vậy, nhiệt độ ấm áp này sẽ khiến nước (nếu có) tan thành chất lỏng. Tuy nhiên, cần phải nói là hành tinh mới dường như hình thành chủ yếu từ hydrogen và khí helium. Trọng lượng của nó khoảng 55 lần trọng lượng Trái đất. Một hành tinh lớn như thế với lõi đá và bầu khí dễ cháy sẽ khó lòng trụ đỡ cho một sự sống như chúng ta được biết.
* Sức quyến rũ của một hành tinh giống như Trái đất là gì?
- Tìm ra trái đất đầu tiên là ước mơ của Aristotle (nhà triết học cổ Hi Lạp). Ngay cả trong địa hạt tôn giáo, con người đã và đang tự hỏi liệu có phải chỉ có một mình Trái đất ở đây không? Liệu Trái đất có phải là trung tâm của sự sáng tạo?... Vatican sẽ rất quan tâm. Không đùa đâu. Tôi đã nhận được hai cuộc điện thoại của họ.
* Triển vọng cho việc tìm ra những hành tinh trong tương lai sẽ như thế nào?
- Có ba sứ mệnh thú vị mà NASA hiện đang lên kế hoạch và tăng cường tìm kiếm. Sứ mệnh thứ nhất tên gọi Kepler. Đó là một viễn vọng kính đặt trên vũ trụ, có thể đo được vệt mờ bé nhất (được tạo ra bởi việc một hành tinh bay ngang trước một ngôi sao chủ), tới 1/100.000, cho phép chúng tôi dò ra những hành tinh tương tự Trái đất. Mục tiêu là chụp hình một khoanh lớn của bầu trời chung quanh chòm sao Thiên nga, quan sát 150.000 ngôi sao liên tục trong bốn năm... Dự kiến nó sẽ được bắt đầu vào năm 2009.
* Còn những nhiệm vụ khác?
- Kế đó, NASA đang thúc đẩy sứ mệnh đo giao thoa vũ trụ (SIM) tại Phòng thí nghiệm phản lực ở nam California. Việc SIM làm là tìm những hành tinh tương tự Trái đất trong những khu vực có thể có sự sống ở những ngôi sao gần Trái đất nhất. SIM sẽ tìm người anh em song sinh của Trái đất trong khoảng cách vài năm ánh sáng gần chúng ta.
* Và sứ mệnh thứ ba?
- Là bộ dò tìm hành tinh trái đất (terrestrial planet finder - TPF). Tôi xếp nó thứ ba bởi vì lý do công nghệ còn xa mới đạt tới. Chúng tôi hi vọng sẽ khởi sự nó vào năm 2016. Điều đặc biệt về TPF là nó sẽ chụp những tấm ảnh đầu tiên của những hành tinh tương tự Trái đất. Thử nhìn vào chính Thái dương hệ của chúng ta. Hành tinh nào màu xanh? Trái đất. Cho nên nếu anh tìm ra một ngôi sao khác có chấm xanh mờ quay quanh một ngôi sao vàng, thì màu xanh (đó) và những phân tích hóa học của hành tinh có thể cho chúng ta một giả thiết mạnh mẽ về sự sống.
* Nếu tìm ra được "anh em song sinh" với Trái đất, chúng ta sẽ làm gì?
- Tôi biết chính xác ta sẽ làm gì: Viện Berkeley cùng với SETI (Viện Tìm kiếm trí thông minh ngoài Trái đất) đang xây dựng một kính viễn vọng vô tuyến ở phía bắc núi Lassen (Hat Creek) để dò tìm những tín hiệu truyền hình và truyền thanh từ một nền văn minh công nghệ tiên tiến.
* Nếu tìm được sóng radio, chúng ta sẽ làm gì?
- Đã có dự thảo về việc này. Bước A sẽ là thông tin rộng rãi và đồng loạt khắp thế giới để mọi người có thể biết và giám sát công việc của chúng ta. Bước tiếp theo sẽ là... một hội nghị, nơi tất cả các dân tộc đều cử đại diện đến để thảo luận thông điệp nào chúng ta sẽ hồi đáp họ. Hãy nhớ cuộc đối thoại đó sẽ không được ứng đáp sinh động đâu, bởi một ngôi sao cách ta 50 năm ánh sáng có nghĩa thông điệp cần 50 năm để tới với họ và 50 năm nữa để họ trả lời chúng ta!
TRẦN ĐỨC THÀNH trích dịch

Bao luc doi voi tre em la toi ac

Sau vụ em Trâm ở Đồng Tháp, vụ em Bình ở Hà Nội, em Hiền vừa tự tử ở Đắc Lắc thì lại có thêm chuyện về bốn em học sinh Trường Trần Phú bị đánh đập dã man ngay tại TP.HCM.
Nghe đọc nội dung toàn bài:

Bạo lực đối với trẻ em là tội ác! Bi kịch ở đây là nhà trường đã “khoán” nhiệm vụ dạy làm người của mình cho lực lượng dân quân. Sự bất lực của một cơ quan giáo dục là hồi chuông báo động đỏ không những đối với ngành giáo dục mà cả xã hội. Chuyện của em Bình ở Hà Nội chứng tỏ sự vô cảm đáng sợ của người dân và chính quyền địa phương. Những kẻ hành hung em rõ ràng là bệnh hoạn.
Thay vì cầu cứu với lực lượng dân quân, lẽ ra nhà trường phải gọi các nhân viên tư vấn tâm lý và công tác xã hội. Thay vì chỉ dựa vào bạo lực trấn áp, đáng ra phải xây dựng các phòng công tác xã hội hay tham vấn tâm lý học đường (như một số ít trường đã triển khai chủ trương chính thức này của Bộ GD-ĐT).
Ở nhiều nước, ngay cả công an cũng phải liên kết chặt chẽ với lực lượng tâm lý xã hội trong các vụ việc liên quan đến trẻ em. Thậm chí khi làm việc trong lĩnh vực này, họ phải học tâm lý và công tác xã hội. Cô thầy giáo trước tiên phải là các nhà tâm lý giáo dục, lẽ nào lại có thể quên các kiến thức nền tảng của nghề?
Tất nhiên chuyện bạo lực học đường giữa các em học sinh cũng rất đáng lo ngại. Nó nhắc nhở các nhà văn hóa, nhà giáo dục, nhà khoa học sự cần thiết phải nhìn rõ tình hình này và có giải pháp thích hợp với đặc thù của môi trường sư phạm.
Cần sớm giải quyết ngay tình trạng “bất lực” và “bệnh hoạn” chết người này.
NGUYỄN THỊ OANH

Vo cam den bo tay!

Hàng trăm ngàn người dân vùng lũ miền Trung hiện đang khốn khổ với lũ, nhiều gia đình vẫn còn nheo nhóc trong những căn chòi tạm bợ mới dựng lên, nhiều người trong tận cùng nỗi đau khi có người thân bị lũ nhấn chìm. Lũ nối lũ, nay trời lại tiếp tục mưa lớn, dự báo một cơn lũ lớn có thể chồng lên tiếp. Tang thương trùm bủa.
Trong lúc cả nước đang hướng về vùng lũ miền Trung với những tất bật lo âu và chia sẻ thì thật bất bình, nổi giận khi hay tin một số quan chức - trong đó phần lớn là các quan chức ngành thuế - ở Quảng Nam lại tập trung tại một sới bạc ở nhà ông phó cục trưởng cục thuế của tỉnh
vừa đánh bạc vừa uống rượu giữa lúc lũ đang lên (Tuổi Trẻ 15 và 16-11-2007).
Quan chức đánh bạc đã đáng bị xét xử nặng hơn người dân. Nhưng những quan chức đánh bạc, uống rượu giữa lúc nhân dân đang gồng mình chịu lũ, nhiều cán bộ viên chức khác đang dồn hết tâm sức cùng nhân dân tìm cách chống lũ, cứu đói thì quả là sự vô cảm đến mức không thể lý giải. Chỉ có thể nói đây là những kẻ đã chai cứng lương tâm trước nỗi đau của đồng bào, đồng loại, không còn chút ý thức trách nhiệm trước người dân.
Những quan chức - con bạc này còn chà đạp lên đạo lý làm người: chơi bời thả cửa giữa lúc người khác đang trong cơn đại nạn. Hay là vì quá nghiện trò đỏ đen - theo lời ông bí thư chi bộ khối phố nơi có sới bạc này mà chi bộ của ông đã có đơn gửi lên ông chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam yêu cầu triệt hạ - nên họ đã bất chấp, quên cả những ứng xử ngàn đời của dân tộc mà một học sinh tiểu học biết rất rõ: "Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”?!
NGUYỄN HẢI SƠN